Review truyện Trùng Sinh Duyên

Trùng sinh duyên kể về một hoàng đế vì search người yêu kiếp trước của mình mà xuyên ngược về thời tân tiến và thông qua những ngày tháng vô cùng mê hoặc.

trình làng truyện trùng sinh duyên

Tác giả: Phượng Sơ Minh

Thể loại: Đam mỹ trọng sinh

Trích đoạn truyện trùng sinh duyên

Lúc Văn Khang tỉnh lại phát hiện mình đang nằm bên một triền núi. Y giơ tay lên nhìn nhìn, bàn tay này vừa thon vừa mềm mại và mượt mà, âu yếm rất tốt, chỉ cần nhìn sơ là biết thuộc về người phong phú. Y cầm lòng không đc mà cảm tạ vị thần tiên kia.

Kiếp trước y là một trong những vị hoàng đế, hoàng đế nước Tề. Y dẫn quân chinh phạt Yên quốc, bắt đc thái tử Chiêu Hoa, để báo oán trút cơn giận của mình và cũng khiến cho vị thái tử rất có danh tiếng ở những nước này an phận y đã tra tấn người này bằng toàn bộ các loại khổ hình mà không ai chịu nổi. Nhưng cũng không hiểu biết Vì Sao, ở đầu cuối y lại từng bước, từng bước đắm chìm trong đó.

Bắt đc đối thủ y chẳng những không giết ngay tức khắc, Ngược lại y còn giữ người nọ bên người, trải nghiệm nụ cười như thợ săn đùa giỡn con mồi, theo đuổi ham mê thuần phục không đáng tin 1 cách ngu ngốc. Coi thêm Truyện xuyên không

Mà càng ngu ngốc đến bi quan cười hơn đó là y lại yêu người đó, đến ở đầu cuối bạn dạng thân y bị xoay ngược thành con mồi, lâm vào cảnh nước mất nhà tan, để hận ngàn đời.

Y không hối cũng không hận, từ trên đầu đến cuối người đó đều lý trí hơn y, biết chế ngự cảm tình bản thân hơn y, người đó thu vào nhiều nhẫn tâm, cho ra ít chân thành hơn y, nên y thua tâm phục khẩu phục.

Người đó có thể chịu đựng sống trong cái lạnh thấu xương, cuối cùng ở ngay trong dịp đông rạng ngời, sự kiên nhẫn này, y cảm thấy mình thua không hề gì để nói.

Cho dù đến cuối cùng được người đó ban cho thanh kiếm, y cũng không ân oán không hận.

Nhưng tình cảm lưu luyến si mê này cũng không phải vì sinh mệnh chấm dứt mà tan biến. Đọc thêm list full Truyện ngôn tình ngược

Vì một tình yêu say đắm đến ngu dại mà y không muốn uống canh Mạnh bà, y không muốn bước qua cầu Nại Hà, càng không muốn đi vào luân hồi. Y thành một cô hồn phiêu lãng ngàn năm, sau cuối cũng cảm động đến một vị thần tiên trên trời, đưa y xuống hạ giới, cho y một thân thể, để y có thể tiếp cận với người y vẫn yêu thương nhung nhớ.

và rồi, y bị đẩy xuống trần thế, lúc tỉnh lại thì phát hiện mình đang nằm ở trong một thân thể, y vui sướng giơ chân múa tay sẵn sàng vực dậy. Ai da, đau quá!

Sao lại thế này, Văn Khang nỗ lực đứng dậy, body y đau đến nỗi y như đây Chưa hẳn là thân thể của y, mắt y cũng mờ mờ không nhìn rõ mọi vật. Y xoa xoa mắt, một mùi máu tanh xông vào mũi, y mở tay ra thì thấy bàn tay đầy máu, thì ra là đầu y bị thương.

Văn Khang dằn xuống cơn tức cái vị thần tiên đã đưa y chuyển qua kiếp khác, nếu như muốn cho y một chiếc thân thể để giúp y tìm tình nhân thì xuất sắc xấu gì cũng phải cho y một thân thể lành lặn chứ, một đầu đầy máu, gian khổ thế này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Ta đã làm sai cái gì mà ông lại đối xử với ta như thế? Đc rồi, kiếp trước ta đã phạm sai lầm, kiếp này phải chuộc tội vậy.

Văn Khang không thèm chấp nhất với vị thần tiên đó, y chuẩn bị đứng lên quan sát tình hình xung quanh, y bối rối, bốn phía đều là cây xanh, cỏ dại sum sê, không tồn tại bóng người nào cả, chỉ có bầy chim đang bay lượn trên đỉnh đầu thôi. Giờ đây chân y đau đến nỗi đứng còn muốn không đc nữa chứ đừng nói là đi đâu.

Văn Khang lại ban đầu căm tức vị thần tiên đó, nếu muốn toại nguyện cho những nâng niu nhung nhớ của y, đưa y đến thế gian thì giỏi xấu gì cũng phải chọn một chỗ giỏi chứ, rơi xuống nơi hoang sơ đìu hiu như vậy này, không có thức ăn, không có nước uống, lại còn không có người, y lại đang bị thương, vậy chẳng phải là chết chắc rồi sao! Ghét thật, sau đây không thắp hương cho ông nữa!

Xem thêm Truyện ngôn tình sủng

Đang buồn phiền chưa biết nên làm thế nào, bỗng nhiên y nghe thấy có tiếng bước đi đi đến gần.

Có người!

Văn Khang vui tươi nhìn chằm chằm nhắm tới của người kia.

Một đám cây cối rầm rịt bị xuất kho, một người có mặt, đứng trước ánh mặt trời.

Văn Khang vừa trông thấy người nọ, trong phút chốc tim y hệt như ngừng đập, thiếu chút nữa y đã hôn mê bất tỉnh nhân sự. Nguyên do không hẳn vì người này còn có khuôn mặt thanh tú, dáng người tuyệt đẹp, mà là bởi vì người này trọn vẹn giống với Chiêu Hoa của y.

Văn Khang thở ra một hơi, y phấn chấn cám ơn thần tiên trên trời.

Cám ơn thần tiên bên trên trời đã để ta hội ngộ người đó, cho nên cho dù ông có quẳng ta vào trong đám cỏ ta cũng không màng, làm vỡ đầu ta cũng không sao, thật đó, ta khoan hồng độ lượng lắm, ta chưa từng so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu. Sau đây, ta cũng sẽ thường xuyên thắp hương cho ông nữa nhé.

Người đó thấy y nhìn chằm chằm mình, cảm thấy rất kỳ quái, bèn ngồi xổm xuống quan sát y một lượt rồi hỏi, “Anh bị tai nạn xe phải không? Nãy tôi thấy bên dưới triền núi có một chiếc xe, nhưng trong xe không có ai hết, tôi nghĩ có lẽ rằng đã có người bị nạn cho nên tới nhìn xem, là anh phải không?”

Giọng nói thật êm tai, ngôn từ thật ôn hòa, mặc dù thế y thiếu hiểu biết nhiều gì cả, cái gì mà tai nạn xe? Văn Khang lưu ý đến một lát rồi nói, “Không biết nữa, sau khoản thời gian ta tỉnh lại thì thấy nằm tại đoạn này rồi!”

Y giấu chuyện hồn phách của y nhập vào thân thể này, y sợ làm người đó sợ, chứ Chưa hẳn y muốn lừa người ta đâu.

“Lạ thật, nói như vậy thì chiếc xe bên dưới triền núi đó Chưa hẳn là của anh sao?” Người này lại hỏi thêm một câu.

“Không phải!” Văn Khang thành thật trả lời. Xe gì chứ? Y không có ngồi xe tới, y là bị thần tiên đá trực tiếp tự trên trời xuống, kế tiếp thì nhập vào thân thể này.

Người nọ lại hỏi, “Anh chúng ta gì? Tên gì? Nhà ở đâu? Đang khiến gì?”

Văn Khang bi thương khổ nhìn người kia, “Chiêu Hoa, ngươi không nhận biết ta sao?” (Chiêu = zhāo)

“Ơ? Sao anh biết tôi tên Thiếu Hoa?” (Thiếu = shào >> hai âm này đọc na ná nhau nên xảy ra nhầm lẫn á) Người nọ cảm thấy hấp dẫn, hai mắt rạng ngời nhìn y, “Tôi tên là Hứa Thiếu Hoa, anh tên gì? Sao anh lại biết tên của tôi, anh quen tôi sao?”

Hỏi dồn dập mấy câu làm Văn Khang chưa chắc chắn nên nói gì bây chừ, y chỉ rất có thể cam kết một điều là Chiêu Hoa của y không hề phân biệt y nữa. Lại cẩn trọng quan sát tình nhân một lượt, cậu ta mặc hiếm hoi, quần áo miễn cưỡng có thể che đậy thân thể, tay áo rất ngắn mà cả cái khố cũng ngắn để lộ cả cánh tay, bắp đùi, thậm chí đôi giày mang bên dưới chân cũng lộ ra mấy đầu ngón chân.

Văn Khang đau lòng, Chiêu Hoa của y ở cái quả đât này bị tội gì chứ, đến nỗi trong cả một bộ ăn mặc quần áo che kín thân thể cũng không có để mặc. Mà cũng không sao, y sẽ mua cho cậu thật nhiều ăn mặc quần áo, kiếp trước y không cao với cậu, kiếp này y nhất định sẽ bù đắp lại, nhất định sẽ tốt với cậu gấp bội. Xem thêm Truyện đam mỹ sủng

Lại ngẩng đầu lên nhìn đợt nữa, y hồi hộp, tóc Thiếu Hoa rất ngắn, xuất sắc lắm chừng hơn một tấc hà, và lại còn dựng ngược lên bên trên 1 cách kỳ lạ nữa. Văn Khang đau đến thắt cả ruột gan. Y hỏi: “Ngươi đã phạm phải tội gì mà bị ngược đãi như vậy?”

“Cái gì?” Người nọ nghe hoàn thành thiếu hiểu biết gì hết, đợi cho tới khi hiểu được, chân mày cậu dựng thẳng lên, “Mẹ kiếp, tôi phạm tội gì? Tôi là sinh viên xuất sắc, hoa gặp gỡ hoa nở người chạm chán người thích, cho tới lúc này chưa hề làm chuyện gì trái pháp luật, anh dám nói tôi phạm tội!”

cảm thấy tâm trạng kẻ địch không đc tốt, Văn Khang nhỏ giọng hỏi: “Vậy tóc ngươi…..”

Hình phạt cắt ngắn tóc, đó không hẳn là hình phạt mà tù nhân phải chịu sao? Thân thể tóc tai là của phụ huynh cho, không còn tổn hại. Nếu tổn hại chính là bất hiếu, mà bất hiếu đó là bất trung. Đây là chuyện rất nghiêm trọng, cho nên, ngoại trừ tội phạm thụ hình ra, không có tóc ai và lại ngắn như vậy.

Người thanh niên tên Hứa Thiếu Hoa nghe thấy có người đề cập đến luận điểm kiểu tóc, cậu lập tức đắc ý lắc từ chối, giống như con công khoe cái đuôi xinh đẹp: “Thế nào? Đẹp lắm phải không? Đó chính là kiểu đầu mào gà phổ biến nhất năm nay đó!”

Văn Khang nhìn cậu không nói nên lời, y thật không hiểu biết nhiều với 1 mái tóc đại biểu cho sự khuất nhục lại khó coi như thế mà có người còn cho là đẹp.

Hứa Thiếu Hoa thấy y ngơ ngác, cậu cũng không nói gì nữa, cau có, chọc chọc y, “Nè, anh sao thế? Anh còn chưa trả lời thắc mắc của tớ đó, anh họ gì tên gì? Nhà nơi nào, đang khiến gì? Anh không nói cho tôi biết sao tôi đưa anh về được!”

Văn Khang nuốt nuốt nước bọt, lưu luyến rời tầm mắt khỏi mặt tình nhân, cẩn thận replay, “Ta họ Khương, Khương bộ Nữ!” (姜)

Kiếp trước ở nhân loại của y, người mà người ta có bộ Nữ rất chi là tôn quý, chẳng hạn như: bọn họ Cơ, bọn họ Khương, bọn họ Luy. Cho nên, y mới cố ý nhấn mạnh một tý.

“À, vậy anh tên gì?” Hứa Thiếu Hoa cũng chẳng thèm để ý y chúng ta Khương bộ Nữ hay bọn họ Giang bộ Thủy(江), hỏi tiếp.

“Ta tên Văn Khang, Văn của văn tài văn hoa, Khang của khang kiện khoái hoạt!” Văn Khang thường xuyên phân tích và lý giải.

“Địa chỉ gia đình? Nghề nghiệp?”

Văn Khang nghẹn lời, y bước vào trái đất này, không có nhà cũng không có nghề nghiệp, y tương tự như một bụi lục bình trôi nổi, như con diều đứt dây, nếu như còn có người để y vướng bận thì chính là người trước mắt này đây.

Thiếu Hoa thấy y không nói câu nào, vẻ mặt bi quan, máu trên đầu đều đông thành một cục, trông vào vừa yếu đuối lại vừa đáng thương, giọng điệu của cậu cũng mềm nhẹ hẳn, “Bỏ đi, tôi dẫn anh tới bệnh viện xem vết thương trước đã!”

Nói kết thúc, cậu bước tới đỡ y vực lên.

Văn Khang dằn xuống kích động trong trái tim, bước tới cạnh bên người yêu, “Ngươi cõng ta được không?”

“Ờ… được rồi! Ai bảo tôi vừa vặn trai, vừa dễ thương và đáng yêu lại vừa lương thiện chứ!” Thiếu Hoa ngồi xổm xuống đỡ người nọ lên sống lưng, “Ui, anh nặng quá nha!”

Nằm trên lưng người yêu, cảm nhận nhiệt độ bên trên khung hình cậu, Văn Khang hưng phấn mà quên cả khổ sở trên người.

Thiếu Hoa cõng y xuống dốc núi, thở hồng hộc, “Đợi anh… kiếm được người nhà… Nhớ cho tôi tiền nhiều một chút…..”

“Nhưng tôi không tồn tại người nhà!”

“Hả? Tôi và đúng là rủi ro xấu, lại gặp mặt phải một tên nhà nghèo!” Giọng điệu của Thiếu Hoa chứa đầy bế tắc, cõng y xuống núi.

Văn Khang nằm trên sống lưng tình nhân, nhìn bước đi của cậu, cuối cùng kết luận ở trái đất này cậu không hẳn là kẻ sống an nhàn phấn kích, nhất định cậu phải lao động vất vả hao tốn thể lực lắm.

Lòng chợt quặn đau, y & cậu gặp lại ở thế giới này, y vốn định sẽ đối xử tốt với cậu, kính yêu cậu trong lòng bàn tay, nhưng mà….

“Hô… Tới rồi!” Thiếu Hoa buông y xuống.

Văn Khang quan sát xung quanh, đường núi này vừa rộng lại vừa cân đối, ít nhất rất có thể cùng lúc chứa hai chiếc xe ngựa đi song song nhau. Ven đường còn đặt con thú vật hai bánh hình thù kỳ dị.

“Hơi…” Thiếu Hoa vỗ vỗ con quái thú, nói với y, “Anh ngồi phía sau đi, ôm eo tôi, tôi chở anh tới bệnh viện!”

Văn Khang quan sát con quái vật hai bánh này, rất kỳ lạ, cái này vậy mà cũng gọi là ‘xe’ sao? Cái xe trước đây y từng thấy, hai bánh được nối bằng một trục, nằm tuy nhiên song nhau, người ngồi ở phía trên, dùng trâu hoặc ngựa kéo đi. Còn vật cũng gọi là ‘xe’ này, hai bánh một trước một sau, ở giữa được nối bằng một chiếc hình tam giác, cũng không hề thấy càng xe đâu cả.

Văn Khang nhìn trái nhìn phải, không hề thấy trâu ngựa hay con vật nào kéo xe hết.

“Nhìn cái gì thế? Mau lên xe!” Hứa Thiếu Hoa đỡ y ngồi xuống yên sau, còn cậu thì ngồi ở phần bên trước, bước đầu đạp xe đi.

Văn Khang líu lưỡi không biết nói gì luôn luôn, vật này thật sự rất thần kỳ. Dùng sức người đạp xe trước đây ở trái đất kia y cũng đã có lần thấy, chính là đồ tiến cống để giải trí cho cung đình, nhưng là ba bánh, hai khách hàng. Mà thứ đó lại chỉ cần một người, đã thế không tồn tại thứ gì bằng gỗ, lại còn rất nhẹ, di chuyển rất tự nhiên và thoải mái. Đúng thật là 1 trong những thứ quý hiếm.

Văn Khang ôm chặt eo người yêu, dán mặt sát vào lưng cậu, cảm nhận hơi thở của cậu, cảm thụ từng đợt gió núi phất vào mặt, đúng thực là rất thích.
Chúc bạn đọc Truyện đam mỹ truyện trùng sinh duyên vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *