Nhận xét truyện Ai Nói tôi không Yêu Em

cuộc đời này của Tùy An Nhiên duy nhất vấn đề mà lại cô có tác dụng đúng nhất đó chính là bởi vì một tiếng nói nhưng mà ưa chuộng một thành viên gia đình và rồi do tổ ấm ấy mà yêu quý hầu hết thứ cùng về anh.

Giới thiệu truyện ai nói tôi không yêu em

Tác giả: Bắc Khuynh
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện Ai nói bên tôi chưa yêu em

Tùy An Nhiên mở vòi nước, cô chuyển tay vốc nước lên mặt, dòng nước mát lạnh khiến chất xám mơ màng của cô tỉnh táo bị cắn hẳn lên. Hít sâu một hơi, cô xoay nhà bạn lại lau đi đông đảo giọt nước cùng bề mặt gia đình bạn.

Cô vừa new gồm kỳ nghỉ phép ngắn hạn, quay về liền đề nghị trực đêm, bây giờ đó chính là ngày thứ hai cô trực. Tùy An Nhiên bi ai ngủ mang lại mức ngáp một hơi lâu năm, xoay nhà bạn quan sát vào gương liền thấy đôi mắt đỏ bừng bởi thiếu ngủ.

“Thức khuya đúng là kẻ địch tối đa của thanh nữ…” Cô thì thầm xong xuôi liền nhìn vào đồng đại dương trên tay. Đã qua mười hai giờ đêm rồi, chắc hẳn rằng vẫn chưa tất cả cảnh huống có một không hai gì xảy ra.

Trở lại buồng công tác của bản thân mình, cô lật đi lật lại bảng số liệu của quý này. Vừa lúc định chợp mắt nghỉ ngơi thì di động Hop dong hon nhan 100 ngay để trên bàn bất chợt reo lên.

“Quản lý Tùy, chỉ một do khách quan trọng ý muốn vào ở khách sạn bản thân mỗi chúng ta.”

Tùy An Nhiên liếc chú ý đồng đại dương, thấp giọng phân phó: “Đã biết. Tôi cho ngay.”

Cô cố gắng điện thoại lên, vừa đi vừa hỏi: “Là vày khách nào?”

phía quầy tiếp tân im lặng giây phút, sau đấy liền chóng vánh trả lời: “Là em trai của ông nhà, Ôn Cảnh Phàm.”

Tùy An Nhiên vừa định đặt chân tới cầu thang máy, nghe đầu dây vị trí kia lý giải liền dừng lại, gót giày vì thế nhưng mà kẹt vào khe hở giữa cầu thang máy và mặt đất.

“Quản lý Tùy, chị làm cho sao vậy?”

Tùy An Nhiên sắc mặt thay đổi liên tục, cô hung ác hăng nhấc gót giày lên, bình tâm đặt chân đến cầu thang máy sau đó nhấp vào tầng một. Đợi đến khi cô mở miệng lần nữa, giọng nói liền bao gồm chút run rẩy khó mà phát hiện: “Em vừa new nói loại gì?”

“Quản lý Tùy, chị làm sao vậy?”

“Không nên, câu trước đấy nữa em đã nói gì.”

“Hả…Em nói em trai của ông công ty, Ôn Cảnh Phàm.”

Ôn Cảnh Phàm….

Cô vừa cúp điện thoại, sẽ còn chưa kịp hoàn hồn thì thang máy liền “đinh” một tiếng mở ra.

Liếc mắt liền thấy một mọi người con trai có vóc dáng cao mập, bên trên cánh tay là một mẫu áo vest thế ngang. Hắn đang đứng trước khung cửa sổ tiếp giáp đất gần bàn tiếp tân.

Tùy An Nhiên mau chóng đặt chân đến, tiếng giày cao gót vang lên trên nền gạch. Tuy nhiên khi mang đến gần vị khách đó, cô new phát hiện anh ta vẫn truyện trò điện thoại.

Anh hơi nhíu đầu chân mày, chat chit tất cả chút nhanh, nghe kỹ thì cô new biết anh ta đã nói bởi giọng Anh. Các giọng nói vừa trầm thấp vừa êm ấm, đang giống hệt cũng như trong trí nhớ của cô ấy.

Ôn Cảnh Phàm cực kỳ nhanh liền quắp điện thoại, bao gồm chút ốm gửi tay lên xoa nhẹ giữa hai đầu chân mày, lúc này anh new nghiêng chúng ta chú ý sang ở kề bên.

>> Xem thêm Truyện tranh ngôn tình tổng tài

Tùy An Nhiên cảm nhận ra ánh nhìn của anh ý rơi bên trên gia đình bạn thành viên, cô cẩn thận hít sâu một hơi rồi bắt đầu ngẩng đầu lên, bên trên môi sẽ treo nụ mỉm cười ôn hòa như phần nhiều khi: “Ngài Ôn, xin mời lên lầu.”

Ôn Cảnh Phàm “Ừ” một tiếng, anh dời tầm mắt khỏi mọi người cô và bước vào cầu thang máy.

Tiếng cầu thang máy đi lại càng biến thành phân biệt hơn trong bầu không gian yên tĩnh, Tùy An Nhiên len lén gửi mắt Đánh giá chúng ta đại trượng phu qua tấm cửa ngõ kim loại.

Anh ta gồm đôi mắt Đen sâu thẳm, sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, xung quanh chưa có lấy một nụ mỉm cười, cả khuôn mặt lạnh tanh không gồm chút cảm giác dư thừa nào.

đã ba năm chưa gặp, chắc hẳn rằng anh ta không có gì nhớ gia đình bạn nữa…

cửa thang máy vừa bắt đầu mở ra, giọng anh cũng vang lên theo: “Tôi không đề nghị dịch vụ, chưa buộc phải có tác dụng phiền chúng tôi.”

Tùy An Nhiên hơi sửng sốt, đi theo anh rời khỏi thang máy. Ánh đèn mờ trên hành lang càng làm cho lạ lùng lên cái xa hoa của chính bản thân nó.

Ôn Cảnh Phàm đi rất nhanh chóng, thẳng cho trước cửa phòng mới dừng lại. Anh nuốm card phòng trên tay, lãnh đạm xoay mọi người chú ý cô một mẫu, ánh mắt đó đầy ẩn ý cũng như đã hỏi: “Còn vấn đề gì không?”

Tùy An Nhiên cười cợt cười cợt, cô lí giải một bí quyết máy móc: “Ngài Ôn, nếu gồm chuyện gì phiền phức có lẽ xúc tiến với chúng tôi, chúc ngài duy nhất ban tối vui vẻ.”

Ôn Cảnh Phàm chưa gợi ý cơ mà cứ Vậy nên chú ý cô.

“Vậy tôi không có tác dụng phiền ngài nghỉ ngơi.” Cô cúi người kính chào anh rồi xoay người rời đi.

dẫu vậy mới đi được vài Bước liền nghe thấy người nhà con trai ẩn dưới cần dùng tiếng nói trầm thấp, nhẹ nhàng Gọi tên cô: “Tùy An Nhiên.”

lưu ý đến của cô ấy trong giây lát quay lại giây lát của các năm về trước.

Vào một ngày mùa hè ấm bức nhưng lại yên tĩnh, bên trên ngọn núi cao là miếu Phạm Âm đang dấu hiện giữa làn sương khói, Tùy An Nhiên ngồi trong sân của ngôi chùa, nửa mọi người trên đang tựa vào bàn đá nhưng mà chép kinh Phật. Sau đấy cô liền nghe thấy tiếng ve kêu và tiếng bước chân hết sức khẽ.

Đại sư cũng như gia đình bạn thiếu niên sẽ đi lên từ phần nhiều bậc thềm, hắn bao gồm gương mặt khôi ngô, vóc dáng riêng biệt, ngay cả giọng nói cũng trong veo như nước suối, đã từng chữ một đông đảo bước vào con tim cô.

Ngày đó chính là ngày bước đầu cả 2 chạm chán nhau. Cho đến tận hiện giờ cô đã còn nhớ rõ như tạc, có xúc cảm gần như Việc cũng như mới xảy ra ngày bữa qua.
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

>>Tham khảo thêm Truyện ngôn tình 18+

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *