Nguyên tôn chương 1: mãnh tước nuốt rồng

Nguyên Tôn – Thiên Tằm Thổ Đậu

Chương 1: Mãng tước nuốt rồng

bên trong nội điện đèn đuốc sáng trưng, xa hoa tráng lệ, khí chũm uy nghiêm, bên phía trong điện gồm thắp trường minh đăng, phía bên trong vẫn đốt một viên đá blue, khói xanh lượn lờ cất cánh lên, vấn vít trong điện.

chính là thanh bầy thạch, khi đốt cháy đang tỏa ra một hương thơm đặc biệt, có hiệu quả ngưng thần tĩnh khí, là vật cần chuẩn bị sẵn sàng cho những lúc tu luyện, bất quá Chi tiêu của thứ này cũng chưa rẻ, có lẽ dùng nó cũng như một nhiều loại hương liệu vắt này, đủ để nói rõ chủ nhân của nơi đây bao gồm địa vì chưa bình bình.

bên trong nội điện 12 nữ thần một nam tử trung niên thân mặc y phục màu quà sáng đang lẹo tay đứng, hắn bao gồm gương mặt kiên nghị, trong mắt lộ ra vẻ uy nghiêm, riêng biệt tất cả địa vì cao, nhưng sau lưng của hắn thì ẩn ẩn bao gồm khí tức bốc lên, tựa cũng như lửa cháy lại như sấm dậy, phát ra tiếng nổ vang trầm thấp.

Chẳng qua, nếu cũng như nhìn về phía cánh tay bắt buộc của hắn thì đã bắt gặp nó trống không, cùng vì sẽ cụt 1 tay.

Còn chỉ một mỹ phụ vận cung trang đứng cạnh bên hắn, phụ nữ tất cả thân hình mảnh mai, dung mạo dễ thương lại tử tế, bất quá cùng bề mặt phụ nữ vẫn lộ ra vẻ suy yếu nhợt nhạt.

nhưng mà bây giờ, dù bản thân có địa bởi vì không thấp, cơ mà bên trên khuân mặt của hai người hầu hết có chỗ lo ngại không yên tâm, gửi góc nhìn về phía trước, chỉ thấy ở trên giường duy nhất thiếu niên tuổi chừng mười tía mười tứ tuổi sẽ ngồi xếp bởi, thân hình của thiếu niên giống như gầy gò, hai mắt chú ý đến nghiền, bên trên bộ mặt non nớt đáng lẽ buộc phải có lẽ sáng sủa phấn chấn của 1 thiếu niên, đấy vậy mà lại vẫn bị 1 cỗ huyết khí quấn quanh.

Cổ huyết khí quỷ dị kia chạy dọc bên dưới da của hắn, ẩn ẩn tựa cũng như còn có tiếng rồng ngâm ân oán độc truyền ra.

nhưng nương theo tiếng rồng ngâm kia, gân xanh bên trên trán của thiếu niên cũng chiếm khỏe khoắn, cơ thể run lên lập cập, gương mặt biến thành vặn, có thể đang cần gánh chống chịu nổi thống khổ khó khăn nhưng mà nói rõ.

lân cận thiếu niên, một vì lão giả đầu tóc Bội nghĩa phơ cầm cố 1 loại gương đồng trong tay, phía trên gương đồng phát ra quang có nhu hòa, chiếu lên thân thể của thiếu niên kia, mà sau khi tia nắng chiếu xuống thì huyết khí quỷ dị xung quanh của thiếu niên cũng bước đầu dừng lại từ từ.

Huyết đấu la đại lục khi giằng teo chừng 1 nén nhang, cuối cũng cũng ban đầu rút lui dần dần, rút cuộc rút về lòng bàn tay của thiếu niên.

Lão giả tóc trắng nhìn thấy một màn này thì mau chóng thở phào nhẹ nhõm cũng như trút được áp lực, sau ấy xoay bạn lại, khom tổ ấm nói sở hữu nam tử trung niên & mỹ phụ mặc cung trang đang sợ hãi đứng đợi ở bên cạnh:

– Chúc mừng vương thượng, vương hậu, rút cuộc điện hạ cũng đã vượt qua được ải cha năm này, cha năm tiếp theo hẳn là đã không bao gồm việc gì.

Nam tử trung niên and mỹ phụ mặc cung trang kia nghe thấy cố kỉnh thì cùng bề mặt hồ hết lộ ra vẻ vui mừng, hai rứa tay siết chặt cũng dần dần thả lỏng.

– Tần Sư, Nguyên Nhi năm nay cũng từng mười tía tuổi, những thiếu niên tầm thường ở tuổi này hồ hết đã tạo nên chén bát mạch, có thể ban đầu tu luyện, vậy Nguyên Nhi thì sao?

Nam tử uy nghiêm thân mặc hoàng bào kia chú ý về phía lão giả tóc trắng hỏi dò sở hữu vẻ mong chờ.

Nghe thấy hắn hỏi ráng, vẻ bên của lão giả tóc trắng chớp nhoáng lộ ra vẻ ủ rũ, hắn khẽ lắc đầu, nói:

– Vương thượng, lần này lão phu vẫn không thăm dò được chén mạch bên phía trong khung hình của điện hạ…

Nam tử uy nghiêm nghe thấy nuốm thì trong góc nhìn cũng dần tối lại.

ở trong thiên địa này, tu hành bỏ ra đạo, bắt đầu từ trong khung hình con người, trong khung hình con người gồm vô số kinh mạch, nhưng thứ thiết yếu trong chính là chén đại mạch, không tính một số ít cảnh huống độc đáo ra thì trong khung người của người bình bình đang thư thư biến thành bát mạch ở độ tuổi chừng mười hai mười cha gì đấy, ngay hiện tại, cần phải tậu ra chén mạch trong có thể, chỉ khi nào tậu ra được chén bát mạch trong khung hình thì bắt đầu chắc là ban đầu tu luyện, thôn nạp nguyên lực đất trời, đả thông chén bát mạch.

Đây là khai mạch cảnh, điểm bước đầu của tu luyện.

Còn tu luyện giả thì nhờ vào vấn đề hấp thụ phiên bản nguyên bỏ ra lực của thiên địa, bởi thế như máy thoát bầu hoán cốt, cũng đã được có tên thường gọi là nguyên sư.

Tần Sư bắt gặp vẻ mặt bi hùng của nam tử trung niên, trong lòng cũng có một phần chưa nỡ, thở dài 1 tiếng, nói:

– Điện hạ vốn là thánh long chi mệnh, vốn sẽ kinh diễm nhân ráng, ngạo thị thương khung, sao lại gặp mặt buộc phải kiếp nạn này…

Nam tử phàm nhân tu tiên 2 trung niên siết chặt gắng tay, vành mắt của mỹ phụ mặc cung trang đứng bên cạnh cũng đỏ hoe, sau đấy che miệng ho khan vài tiếng.

– Xin vương hậu bảo trọng thân thể, thuở đầu ngài đã tổn thất phần lớn tinh huyết để bồi dưỡng cho điện hạ, cấp thiết chú tâm tình bị kích cồn.

Tần Sư thấy nắm thì hối hả báo cáo khuyên giải.

Mỹ phụ mặc cung trang kia chỉ khoát tay, ánh nhìn âu sầu chú ý về phía thiếu niên đang ngồi xếp bằng bên trên giường, nói:

– Độc trong khung hình Nguyên Nhi, ba năm vẫn bột phát 1 lần, lần sau lại càng lợi hại hơn lần trước, nếu mong muốn trừ vứt tận cội thì chỉ giống như dựa trên chính mình chúng, tuy thế hiện giờ bát mạch của chính bản thân nó chưa có mặt trên thị trường, tía năm sau cần làm gi đây?

Tần Sư im lặng hồi lâu bắt đầu lờ đờ đáp lời:

– cha năm sau, đã cấp thiết dùng ngoại lực để áp chế nữa, nếu cũng như vẫn cứ cũng như chũm thì chỉ sợ tính mạng của điện hạ đang gặp mặt bất trắc.

Hắn vừa nói ngừng thì bên trong nội điện chớp nhoáng biến thành trầm mặc, nam tử trung niên siết chặt hai cầm đấm, thân hình khẽ run lên, còn mỹ phụ mặc cung trang kia thì lại bịt miệng khóc nấc lên.

– Nói vậy… Thọ mệnh của chiếc chỉ còn lại ba năm nữa thôi?

Trong cảnh lặng im, tự dưng có một các giọng nói có một phần non nớt, tuy thế rất là bình tĩnh vang lên.

cha dân cư bên trong đại điện nghe thấy thì phần lớn bất ngờ, rối rít ngẩng đầu quan sát lại, chỉ thấy thiếu niên bên trên giường không biết đang mở mắt ra từ khi nào, đang chú ý về phía họ.

tía bạn chú ý nhau 1 dòng, phân minh phần đông không ai ngờ rằng thiếu niên sẽ tỉnh lại cấp tốc cũng như vắt, nên biết rằng trước kia hắn phải đam mê hai bố ngày mới dường như tỉnh lại.

– Nguyên Nhi…

Thiếu niên phàm nhân tu tiên được có tên thường gọi là Nguyên Nhi kia tên là Chu Nguyên, còn nam tử trung niên & mỹ phụ mặc cung trang trước mắt này chính là vương thượng and vương hậu của Đại Chu vương triều, Chu Kình and Tần Ngọc.

Chu Nguyên mấp máy môi, bộ mặt non nớt tái nhợt, có lẽ cùng vì từ nhỏ tuổi thân thể đã gày gò, hắn chỉ giống như đọc sách hơn nữa nhưng mà thôi, bởi thế nhìn qua cũng có khí hóa học văn nhược, hắn im lặng một lát bắt đầu lờ đờ xòe bàn tay ra.

Chỉ thấy ở lòng bàn tay của hắn và đúng là có một đoàn huyết sắc sậm màu, đoàn huyết sắc kia chắc là ẩn ấn tời từ tận sâu trong máu thịt, nó khẽ dịch chuyển, quan sát qua chắc là một con huyết long đang giương nanh múa vuốt, mơ hồ, Trong khi chỉ một tầng ân oán khí nồng đậm phát ra từ phía bên trong đó, khiến cho người ta không rét mà run.

– phụ thân, hình tượng hậu… lần này, hai chúng ta cũng phải nói mang đến con biết, rút cục bên trên gia đình bạn bé sẽ xảy ra chuyện gì rồi?

Chu Nguyên quan sát chằm chằm vào thứ trông chắc là 1 bé huyết long be bé trong lòng bàn tay của bản thân mình, gặm chặt hàm răng, đó chính là thứ này, khiến hắn đề nghị gánh chịu đựng nỗi thống khổ sống không bởi chết.

Cứ bí quyết cha năm 1 lần, vật này sẽ bước đầu tác quái, dường như ước ao thôn phệ đã từng tấc đã từng tấc huyết nhục khắp body của hắn thế, mang đến nỗi cực khổ cực kì.

Nghe thấy Chu Nguyên nói thay, sắc mặt của Chu Kình và Tần Ngọc đều biến thành trắng bệch chẳng còn một giọt máu, nhất là Chu Kình, siết chặt ráng đấm, xung quanh lộ ra vẻ ăn năn and tự trách cực kỳ.

Im lặng hơn nửa ngày sau, không gian hồ hết trở nên khó khăn, Chu Kình cuối cùng hít một hơi thật sâu, khàn giọng nói:

– Thứ này là ân oán long độc.

– oán thù long độc?

Chu Nguyên nhíu mày, không rõ là gì.

Bàn tay của Chu Kình run rẩy sờ lên đầu Chu Nguyên, nói:

– hầu như chuyện này, hiện giờ con cũng cần biết rồi, Nguyên Nhi, con biết chưa, bé chính là thánh long của Chu da ta!

Chu Nguyên nhịn cảm thấy không được mà lại cười khổ 1 tiếng, có thánh long thê thảm như cố này sao? Ngay cả bát mạch trong khung hình cũng chưa sắm thấy.

Chu Kình ngồi xuống ở bên cạnh Chu Nguyên, trầm giọng nói:

– Nguyên Nhi, Đại Chu vương triều của chúng ta bây giờ, ở bên trên Thương với Đại Lục này, có lẽ chỉ có vẻ xem cũng như một tiểu quốc nghèo nàn, nhưng nhỏ chần chờ, mười lăm năm trước, Đại Chu của tất cả cũng chính là 1 đại quốc nguy nga, chư quốc ái mộ, uy chấn 4 hướng.

bên trên bộ mặt nhỏ xíu của Chu Nguyên lộ ra chút bỡ ngỡ, trên tm này, gồm hàng chục ngàn vương triều and đế quốc, mà Đại Chu vương triều của chúng ta trong số ấy cũng cần yếu xem cũng như nổi bậc gì, ngạc nhiên thuở đầu cư nhiên gồm địa vì chưng cũng như thế?

– con gồm biết Đại Vũ vương triều hay không?

Lúc Chu Kình nói tới cái brand name này, gằng giọng dồn vào đã từng chữ, có vẻ khắc cốt ghi trọng tâm.

– Đại Vũ vương triều?

Chu Nguyên khẽ gật đầu đồng ý, Đại Vũ đó chính là một trong những vương triều tốt nhất ở tm, quốc vận hưng thịnh, tất cả rất nhiều nguyên sư, so sở hữu Đại Chu của họ thì nói cách khác là nhà bạn lùn so với người nhà to đùng.

bây chừ, hai mắt của Chu Kình cũng trở nên đỏ bừng, toát ra vẻ hận thù sâu sắc:

– vậy bé bao gồm biết, mười lăm 2014, hoàng thất của Đại Vũ vương triều bây chừ chỉ là bề tôi của Đại Chu vương triều chúng ta hay không?

Trong mắt của Chu Nguyên sau cùng có mặt trên thị trường vẻ giật mình, hoàng thất của Đại Vũ bây giờ cư nhiên từng là bề tôi của Đại Chu đàn họ? Mười lăm 2014, Đại Chu họ cư nhiên cường đại mang lại gắng sao?

– …. Cầm tại sao lại thay đổi như thế?

Chu Nguyên nhịn không đủ mà lại hỏi.

– Trong mấy trăm năm Đại Chu chúng ta gây ra, Vũ gia một mực đi theo chúng ta chinh chiến 4 hướng, cực kỳ trung thành and tận trung tâm, sau này Đại Chu bản thân mỗi chúng ta lập quốc, bởi niệm tình công phu của chúng ta, yêu cầu phong mang đến Vũ gia thành Vũ vương, hưởng thụ quyền to vô biên, mà lại Vũ da cũng thủ hộ ở biên cạnh Đại Chu hơn trăm năm, chấn nhiếp 4 hướng.

thân thể của Chu Kình khẽ run, trong mắt lộ ra tơ máu:

– nuốm nhưng mà, chưa ai ngờ tới, mười lăm 2014, Vũ gia tự dưng bội nghịch, mãi cho tới lúc này, hoàng tộc Chu thj tất cả chúng ta bắt đầu bắt gặp, trải qua bao nhiêu năm tháng cất tài, Vũ da đạt được lực lượng cực kỳ cường đại, Nhiều hơn phía bên trong vương triều có khá nhiều vị vương hầu như bị hắn lôi kéo.

– không tới một năm ngắn ngủi, Chu thị tất cả chúng ta tan tác, chạy trốn một con đường thẳng xuống phía nam, trốn về đất tổ của Chu thị ta, cũng chính là bờ cõi bao bọc Đại Chu tất cả chúng ta hiện nay.

– Ta đo đắn vì sao Vũ da lại làm phản, địa vì chưng & hồ hết gì họ được hưởng ở Đại Chu không phải thua trận gì hoàng tộc…

– Mãi mang lại sau này, mật thám lấy được 1 số ít tình báo từ Vũ da, đấy là một lời tiên đoán đã lưu truyền ở Vũ gia suốt mấy trăm năm…

– Lời tiên đoán gì?

Chu Nguyên giật mình.

Chu Kình cắn chặt hàm răng, gằn đã từng chữ một:

– Mãng tước nuốt rồng, Đại Vũ tất hưng!

– Mãng tước nuốt rồng, Đại Vũ tất hưng!

Chu Nguyên thấp giọng đọc lại một lần, cũng chưa rõ ý nghĩa sâu sắc của nó là gì, bèn hỏi:

– Đây là bao gồm ý gì?

Hai mắt của Chu Kình ngay hiện tại đã bị đỏ ngầu, hắn nhìn chằm chặp vào VN, góc nhìn cực kì bi thương:

– trước khi ta cũng ngần ngừ rút cuộc là nó có nghĩa gì, mãi cho đến ngày hôm đó….

– Đại Chu chúng ta tan tác, ta suất lĩnh tàn quân của Đại Chu, không kết thúc rút lui, Vũ gia chạy theo không buông, mãi cho tới khi đuổi tới chân tình Đại Chu, nhưng Vũ gia đang không tấn công, dường như đang mong chờ.

– chờ đợi mẫu gì?

Chu Nguyên cảm hứng có chút canh cánh.

Chu Kình nhìn chằm chặp vào Chu Nguyên, xung quanh lộ ra vẻ đau thương, chán nản và phẫn nộ, khiến mang đến con tim của Chu Nguyên cũng run lên.

– bọn chúng đã ngóng bé sinh ra.

phần đa lời này của Chu Kình khiến đến con tim của Chu Nguyên trở thành dồn dập, vẻ bên bỡ ngỡ.

phía bên kia, hình mẫu thân của Chu Nguyên là Tần Ngọc đã bít miệng, phát ra tiếng khóc cũng như bị đè nén mang lại cơ cực.

– con có biết lúc con sinh ra nuốm nào không?

Chu Kình quan sát Chu Nguyên, đôi mắt đỏ ngầu:

– Nguyên Nhi, ngay vào lúc bé chào đời, trên trời gồm dị tượng, tử khí có mặt trên thị trường, gồm long khí quấn thân, tiếng rồng ngâm vang trời, đó chính là thánh long khí tượng.

– bé trời sinh chén mạch sẽ tự động gợi mở, vừa sinh ra vẫn Bước qua khai mạch cảnh, trực tiếp dưỡng khí.

– Đây chính là thánh long khí vận trong truyền thuyết, cả trăm vạn người nhà cũng khó đã đạt được một gia đình bạn, tương lai có lẽ vào đại cảnh giới, cùng thiên địa đồng quang, nhật nguyệt đồng thọ, bé chính là thánh long mà Chu gia bản thân mỗi chúng ta trước nay chưa một lần có!

Ngữ khí của Chu Kình cực kì kích cồn, body run bạo gan, ngay khi Chu Nguyên chào đời, hắn kích động cho nhường nào, trời không phụ Chu gia, trong thời khắc nguy nan như chũm, để mang lại Chu gia họ nghênh đón thánh long ra đời.

Chu Nguyên cũng mở phệ hai mắt, phân biệt hắn cũng chưa dám tin khi hắn ra đời lại có thêm dị tượng như ráng.

– Vậy…. Cầm tại sao….

Bàn tay của hắn run rẩy ôm siết lấy vai người thân, nếu như hắn là trời sinh chén mạch vẫn tự khai thì bởi vì sao ngay hiện tại bát mạch trong khung người hắn lại quan yếu tìm bắt gặp nữa?

Thanh âm kích động của Chu Kình ngẫu nhiên ngưng bặt, ánh nắng le lói trong mắt hắn lúc này có vẻ như đã mất tăm hết, chỉ còn lại nỗi buồn nồng đậm, vẻ bên xám xịt:

– bởi lẽ vì ngay vào lúc con ra đời, thê thiếp của Vũ vương bên ngoài thành cũng chào đời 1 trai 1 gái, đứa bé nhỏ trai thân gồm giao mãng bỏ ra khí, đứa nhỏ bé gái thì gồm linh tước chi khí, cũng là thân mang khí vận!

– mà lại theo cũng như tình báo chúng ta nhận thấy thì vợ của Vũ vương đang có chửa trọn bố năm, mà lại mãi không ra đời, cơ mà ngay hôm ấy bất chợt lại hạ sinh….

– lúc đầu ta còn không am hiểu duyên cớ, nhưng khi đó ta rốt cuộc cũng hiểu rõ, nghe đồn hồ hết người chào đời cùng ngày cộng tháng, có thể thôn bự số mệnh của nhau, hóa ra Vũ da sẽ mưu mô dài, thứ chúng ý muốn không chỉ là Đại Chu của ta, Ngoài ra là rồng của Đại Chu ta!

Chu Nguyên há phệ miệng, toàn bộ cơ thể lạnh toát:

– Đây chính là âm mưu!

Trong dương gian nào bao gồm chuyện nào trùng hợp cũng như cầm cố, tính năng này phân minh là hơn trăm năm, chúng đã luôn mưu toan 1 âm mưu riêng nhằm mục đích vào Chu thị của mình, thậm chí… là siêng mục đích vào hắn.

bởi vì lần này, bọn họ thậm chí còn cần đến âm mưu khiến cho vợ của Vũ vương hoài bầu tía năm, chỉ để chờ hắn được sinh ra!

Chu Kình khẽ đồng ý, khàn giọng nói tiếp:

– Qủa thật đây chính là mưu mô, Vũ da đã dấu nhẫn chờ đón ở Đại Chu ta mấy trăm năm, nam chinh bắc chiến, lấy đủ lòng tin của Đại Chu ta, nhưng mà chưa ai ngờ tới, chúng ẩn nhẫn hơn trăm năm lại là do ngóng con!

– Ngày hôm đó, Vũ vương vào thành, dùng tính mạng của rất nhiều con dân Đại Chu uy hiếp, mong muốn cướp lấy thánh long khí vận của chiếc ở ngay trước mặt của ta và hình mẫu hậu bé ….

Nói tới đây, trong mắt Chu Kình có thể còn tuôn huyết lệ.

phía bên đó, vẻ bên của Tần Sư cũng vô cùng buồn bã, hắn cũng thấp giọng nói:

– Ngày hôm đấy, vương thượng vị bảo đảm điện hạ nhưng mà đại đánh 1 trận ở Đại Chu Sơn mang Vũ vương, nhưng không thể địch lại hắn, bị hắn chém đứt 1 cánh tay, còn nếu không cần vị Vũ vương sợ đầy đủ người nhà khác hủy đi thánh long khí vận của điện hạ để đồng quy vu tận thì e là vương thượng vẫn bỏ mình trong tay hắn.

– do để thuận lợi chiếm đoạt khí vận của điện hạ, Vũ vương đã lập lời thề, trong vòng trăm năm Đại Vũ sẽ chưa bước vào Đại Chu nửa Bước.

Cảnh tượng kinh hoàng đáng sợ năm xưa lại hiện lên từ sâu tận trong trí óc, Tần Ngọc ở bên kia cũng Chịu đựng không nổi nữa nhưng quỳ xuống trước người Chu NguyêNguyên Nhi, giơ tay ấp ôm chặt lấy hắn, khóc lớn lên, tiếng khóc như xé nát lòng dạ.

– Nguyên Nhi! Nguyên Nhi của ta! Mẫu hậu có lỗi có con!

cam kết ức tàn khốc khi đó lại bị nhắc lại, nữ hãy còn nhớ rõ, Nguyên Nhi khi đó vừa bắt đầu sinh ra, bị lấy làm cho mắt trận, đặt trên tế bọn vị Vũ vương bố trí.

nhưng mà ở bên phía trong tế đàn còn tồn tại hai đứa nhỏ vừa new chào đời của Vũ vương.

chỉ cần điều, một mình là bị cướp, hai kẻ là được nhấn.

Khí vận bị lấy đi. Chắc là tách rời máu thịt, một số loại đau buồn đó nặng nề mà có vẻ tưởng tượng nổi.

Tần Ngọc khi đó, vừa mới đạt được niềm vui có bé, tuy nhiên chỉ hình như trơ mắt nhìn nam nhi bé nhỏ của bản thân mình nằm trên tế bầy lạnh buốt, gánh Chịu đựng nỗi đau khổ khôn xiết, tiếng khóc trẻ con vang lên mang đến khản giọng.

một số loại chán nản và bi quan và bất lực ấy, đa số khiến đến bạn nữ chịu đựng không nổi mà lại ngất xỉu đi.

Phụt.

bởi lẽ vì trung khu trạng quá mức kích rượu cồn, vì vậy bên mày Tần Ngọc thoáng chốc trắng bệch, bắn ra một búng máu tươi, thấm đỏ tóc của Chu NguyêNguyên Nhi.

– biểu tượng hậu?! Mình làm cho sao vậy?

Chu Nguyên kinh hãi, vội vàng lau đi vết máu ở khóe miệng của Tần Ngọc.

Tần Sư đứng cạnh bên vội đi tới, lòng bàn tay tỏa ra khí tức nhu hòa, cửa hàng chú vào từ đỉnh đầu của Tần Ngọc, giúp nàng bình ổn khí huyết trong khung người, hắn chú ý thoáng qua khuân mặt tái nhợt của Tần Ngọc, sau đấy quay sang Chu Nguyên nói:

– Điện hạ, gia đình cũng chớ trách vương thượng and vương hậu cần thiết bảo an mang đến ngài, năm đấy vương thượng đã cần đến hết các phương pháp, suýt chút nữa cũng từng bỏ xác.

– Còn vương hậu thì sau khi mọi người bị chiếm khí vận đã truyền tinh huyết của bản thân vào trong cơ thể của bệnh nhân, sau này mỗi năm các yêu cầu truyền máu mang lại ngài, nhờ núm điện hạ bắt đầu giống như sống tới ngày ngày nay, tuy thế vương hậu cũng vì vậy nhưng mà trả một dòng bảng giá vô cùng đắt, mỗi lần phụ nữ mong truyền máu phần nhiều nên bị sút thọ cha năm, mười hai năm nay, nữ vẫn bớt thọ cha mươi sáu năm, đại thương nguyên khí, bây chừ chỉ với sống chưa tới mười năm.

– loại gì?! Ngươi nói sao!

Chu Nguyên nghe thấy nắm thì có thể bị sét đánh ngang tai, tơ máu trong mắt lan Nhanh, thuở đầu dù nghe thấy khí vận của bản thân mình bị mang đi, hắn cũng không hề gồm chút cảm giác gì dữ dội như thay, dù sao thì chuyện ấy cũng xảy ra khi tổ ấm còn quá bé dại, chưa nhớ được gì, bởi vậy cũng chưa có bao nhiêu tiếc nuối nhớ nhung đối mang mẫu được thường gọi là thánh long bỏ ra khí, dù bị cướp đi thì hắn cũng chỉ cảm giác khá giật mình bỡ ngỡ cơ mà thôi.

Vũ da tính kế hắn hơn trăm năm, tuy rằng cũng dấy lên chút gợn sóng trong lòng hắn, nhưng mà cũng có thể kềm chế được, tuy thế chúng hại người mẫu thân thương cảm của hắn rơi vào cảnh thọ nguyên bị khô kiệt, lại khiến mang lại trong lòng Chu Nguyên lần bước đầu sinh ra tiếp giáp ý không vấn đề gì kềm nén được.

vì thế, lúc nghe thấy phần lớn lời này của Tần Sư, Chu Nguyên rốt cuộc cần yếu yên tâm được nữa, huyết căn bệnh body cũng như sôi trào bốc hết lên não, khiến mang đến bộ mặt của hắn trở thành đỏ bừng, dung mạo thanh tú non nớt cũng bị có chỗ tàn ác tợn.

– Vũ gia, cụm ngươi dám hại hình tượng hậu của ta! Thật đáng chết!

toàn thân của Chu Nguyên run lên, tròng mắt đỏ bừng, 1 cỗ nổi giận & giáp ý ngập trời dơ lên trong lòng hắn.

Chu Kình ôm lấy Tần Ngọc, đỡ người vợ tựa chúng ta trên giường ngọc, đầu tóc của hắn hiện nay có vẻ như đã Bạc đãi hơn nữa, khí nạm uy nghiêm khi nãy cũng mất tăm không còn lại gì, hắn đẫn đờ nói:

– Trong thiên địa gồm truyền thuyết về khí vận, nội tình của Vũ da yếu kém, mong mỏi lập quốc, kéo dài đời sau, chấn nhiếp tứ phương, Bởi vậy nhất định cần phải có đủ khí vận chống đỡ, cơ mà thánh long khí vận của ngươi chính là thứ cao cấp.

– Vũ vương lấy đi khí vận của chiếc, chuyển hẳn qua mang lại con cái của hắn, từ đấy, Đại Vũ chúng tất cả long phượng bảo lãnh, quốc vận an khang, của cả sự hưng thịnh cơ mà Đại Vũ vương triều giành được, hồ hết nhờ khí vận bọn chúng đang chiếm của chiếc.

– mà lại nhỏ thân sở hữu thánh long khí vận, bị mãng tước chi mệnh chống chế mang đi, kèm theo vẫn chào đời oán khí mãnh liệt, Vũ vương cố ý phong ấn oán thù khí này trong cơ thể bé, sinh sản oán long độc, nó đã nuốt chửng lấy tinh huyết của chiếc, chưa xong lớn mạnh mẽ, mãi cho tới một ngày nào ấy chúng trưởng thành bạo phát, đã triệt để nuốt chứng hết sinh cơ của chiếc.

– cùng lúc, thánh long của chiếc đã biết thành phá đi phần nền tảng gốc rễ, chén bát mạch trời sinh cũng biệt tăm, mãi cho đến hôm nay chén bát mạch cũng không hề ra đời, tu hành chi lộ đầy gian nan….

giọng nói của Chu Kình ngập tràn thê lương, bên phía trong lộ ra sự bất lực khôn xiết, khó cơ mà tưởng tượng ra được, ngày hôm đấy đã mang tới chán nản nhường nào mang lại Chu thị chúng ta.

Ngày đấy, ngoài thành mãng tước tề minh, hào quang vạn trượng, dựa vắt cởi xác.

Ngày hôm đó, trong thành thánh long gào thét, đổi thành khói xanh, lượn lờ bay biến.

đó chính là mãng tước nuốt rồng.

Đọc truyện Nguyên tôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *