Đánh giá truyện Khi Trời gặp Đất

Đôi khi tất cả chúng ta yêu một ai đấy dẫu vậy giống như người thân đó chẳng hề nghĩ cho người nhà hoặc giả như gồm nghĩ đến tuy nhiên người thân biết, cảm tình đấy chẳng phải dành cho bản thân mình.

Trình làng truyện khi trời chạm chán đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Khi trời gặp đất

Mấy bây giờ Trì da Hảo thấy trong lòng uể oải. Qua Tết Nguyên đán xong xuôi, thời gian trôi Nhanh như bóng câu qua cửa ngõ. Nhoằng loại đang đi vào tháng tư, lại chuẩn bị tết phân trần rồi, cô cầu gì năm lâu năm vô tận.

Mấy ngày trước đọc cuốn tiểu thuyết hư cấu, Trì da Hảo cực kỳ xúc cồn trước đoạn bé cáo thành tinh hơn một nghìn năm tuổi sẽ chọn nhà bạn gồm duyên có người thân để bình yên thoát khỏi kiếp nạn của số mệnh.

Mãi bắt đầu thu hình xong xuôi, Hảo mau chóng về phòng giả trang cầm cố đồ, tẩy trang. Vừa tẩy được ít phấn xung quanh, đứa bạn đồng nghiệp Tưởng Dao Dao gõ cửa đặt chân đến. Dao và Hảo thực hiện tầm thường một phòng giả trang, Dao thu hình muộn hơn nên giờ này bắt đầu Chịu đựng tới Đài.

Dao mang lại ngồi cạnh Hảo tranh thủ tán gẫu trong lúc chuyên gia trang điểm không tới. Cô hỏi da Hảo: “Này bản kê đi nghiên cứu ở đại lý có rồi đây, cậu xem chưa?”.

Đầu năm, hưởng ứng cuộc phát cồn của cấp trên, các sếp ngôi nhà Đài bắt buộc mỗi tháng chúng ta dẫn chương trình của Đài yêu cầu đi buôn bán địa phương một lần. Nói một cách mỹ miều là đi nghiên cứu giúp ở đại lý, chẳng qua là đi vài ngày ở đa số huyện nghèo tranh thủ nghỉ ngơi, xả hơi. Tuy xa xôi, hẻo lánh cơ mà được loại bức tranh hữu tình, coi là một chuyến nghỉ mát.

Tay Hảo chầm chậm lại, lòng cô dấy lên tia muốn, vội hỏi: “Đã xem đâu. Cậu xem chưa? Tớ đi tuần mấy?”.

“Cậu tuần tía, tớ tuần đầu”.

Cô thuyệt vọng toàn tập, tia mong muốn new vừa loé lên đã trở nên dập tắt phũ phàng, ngán chẳng bi lụy nói gì nữa.

mà lại Dao vui lắm, cô vừa chải tóc vừa hớn hở nói: “Này, đố cậu biết lát nữa tớ chất vấn ai đấy?”.

Dao là người trong gia đình dẫn chương trình của chuyên mục “Đối thoại sở hữu Dao Dao”. Mỗi kỳ phát sóng, chuyên đề này đang mời một doanh tài năng nhiều năm kinh nghiệm, có tiếng của đô thị mang lại chat chit. Từ khi phát sóng cho đến nay được khán giả ủng hộ nhiệt liệt, tỷ lệ xem khá cao. Cũng Vậy nên cơ mà Dao như bị tiêu diệt đi sống lại, mau chóng hóa thành các bạn dẫn chương trình nổi tiếng của đài.

da Hảo hờ hững phụ hoạ: “Ờ, ai thế?”.

Dao thấy Hảo lạnh lùng bắt buộc chẳng thèm rào đón nữa, cười cợt tít mắt nói: “Quan Thiếu Hàng chứ ai.”

gia Hảo ngẩn người, tuy nhiên mau chóng bình thản nói: “Là anh ta á… Sao trước đấy chưa thấy cậu nói gì nhỉ”.

“Tớ cũng không chắc mời được anh ta nhưng mà. Trước đấy địa chỉ vài lần rồi tuy thế hầu hết bị chối từ. Hôm kia tớ bắt đầu nhận thấy thông tin đồng ý đấy”.

Trì da Hảo chú ý dế yêu di động cầm tay ném lên bàn, chẳng nói gì nữa.

“Nghe nói là sáng nay đi buôn bán các tỉnh, từ cảng hàng không vẫn về thẳng đây. Trẻ tuổi, tài cao, đẹp trai gồm khác. Năm ngoái tớ vẫn đọc bài xích vấn đáp anh ta bên trên tạp chí “Thiết kế đồ trang trí trong căn hộ quốc tế”, đúng là hình tượng các bạn cuồng việc…”

“Năm ngoái? Sao cậu nhớ rõ thế? Lần trước bị quên lời trong lúc đang dẫn lịch trình thì than thở là đãng trí”.

Dao cười che liếm: “Nếu là người nhà khác chắc hẳn tớ cũng chưa nhớ được đâu. Nhưng lại đây là Quan Thiếu Hàng, muốn quên đâu gồm dễ… Hihihi. Lúc đó bắt gặp hình ảnh anh ta tớ nghĩ, chàng trai này chưa có tác dụng phong cách xây dựng sư nội thất cơ mà có tác dụng diễn cục điện hình ảnh vững chắc danh cũng nổi như cồn”.

gia Hảo bên vẫn ảo não nghe cố gắng cũng cần phải bật cười: “Phải, cậu đúng là người mếm mộ điên loạn tất cả khác”.

ra khỏi buồng trang điểm, đi ngang qua sảnh của Đài truyền hình thì nghe thấy các giọng nói quen thuộc vang ra từ góc xa. Gia Hảo vội chuyển mắt nhìn theo.

Chu Tân Di, người đảm trách chế biến tươi cười cợt chú ý cô hỏi: “Quay xong rồi à?”

Cô Bước đến: “Em quay chấm dứt rồi, đang chuẩn bị về ạ”.

Đứng cạnh bên anh Di còn thêm thư ký kết cùng một anh chàng. Chàng trai đứng rất da dáng, ngực ưỡn thẳng, ngẩng cao đầu, bộ complet màu tối trông siêu sang. Anh ta quan sát cô nở nụ cười cợt nhạt nhẽo. Đôi mắt bự luôn nhìn chuyên chú nên khi quan sát ai là người đó cảm thấy thành viên gia đình đang mọi.

Trì gia Hảo chú ý anh chàng, thư ký của anh ý Di chóng vánh giới thiệu: “Dạ đây là anh Quan Thiếu Hàng, một nhân vật tầm độ lớn trong giới phong cách thiết kế sư cả nước đó. Hôm nay anh đó cho dự lịch trình Đối thoại cộng Dao Dao”.

Hảo chào xã giao: “Chào anh Hàng!”

Quan Thiếu Hàng quan sát cô với ánh mắt dịu dàng rồi nói “Chào em!”

>> xem thêm phân mục Truyện ngôn tình sủng

Chẳng ai ngờ hai chúng ta lại xin chào nhau ngắn gọn cho mức ấy, tứ thành viên gia đình im lặng trong vài giây. Thấy ráng, Hảo cúi đầu hắng giọng ho vài tiếng rồi nói: “Em không quấy rầy các bạn nữa. Em xin phép về trước”.

Nói xong xuôi cô tất tả đi luôn. Cô nghe láng máng đằng sau nổi tiếng xin lỗi của thư cam kết cũng như lời nói xã giao của Thiếu Hàng. Cô chẳng bi ai chăm chú Hơn nữa nữa, chạy vội ra bến bãi đỗ xe. Vừa ngồi ngay ngắn trên ghế thì chuông điện thoại di động reo vang. Quan sát tên bạn điện thoại tư vấn mang đến hiện lên hình nền cô bấm máy nghe.

“Tối nay mấy thằng bạn rủ nhau tụ tập, em đi cộng nhé?” Giọng phái mạnh cực kì quyến rũ vang lên. Tuy nhiên chắc hẳn rằng là trong đám đông, chưa tiện chuyện trò buộc phải lí nha lí nhí, hoặc Có thể là vẫn mải công tác nào khác phải nghe minh bạch có lẽ cảm cúm.

gia Hảo chả bi quan nghĩ ngợi nói luôn: “Em không đi đâu”.

Chắn chắn anh đang sớm đoán được câu trả lời này buộc phải mỉm cười nói: “Em yêu, lại chưa đi à? Đây là lần thứ mấy em chưa chịu đi rồi? Tối nay em định ráng nào?”

“Tối nay Đài em cũng có thể có hoạt động mà”. Nói theo kiểu cây ngay không sợ chết đứng dứt cô ấp ngắc ngứ úng: “Lần sau, lần sau em vẫn đi”. Chưa nhớ nổi mình đã bao lăm lần nói lần sau bảo đảm như cố này rồi. Cô cũng biết tỏng anh đang sớm biết được câu trả lời ấy, bắt buộc không khỏi cảm thấy chột dạ.

Thoáng sau thôi đã nhìn thấy anh cười nói: “Ừ, lần sau nhé”.

Ngắt điện thoại dứt cô thở phào nhẹ nhõm. Số cho khổ, cô lại thoát được một kiếp nạn trong năm.

“Bờ hải dương vàng” là cái nôi thư giãn nhưng Đài truyền hình thường lựa chọn để công ty đón tiếp khách cũng như các hoạt động vui chơi của Đài.

gia Hảo vừa bước tới sảnh, người đứng đầu lễ tân nhận ngay ra cô liền đi mang đến đón: “Chào chị, chị Dao đang ở trong phòng VIP 407. Để chúng tôi đưa chị lên đó”.

da Hảo xua tay: “Thôi khỏi, bên tôi lên một thành viên cũng đã được. Cảm ơn”.

Vào phòng VIP bầu không gian sôi động, rầm rĩ khác hẳn bên phía ngoài. Ngay cả Đạo diễn Chu Tân Di cũng góp mặt, cô là nhà bạn mang đến muộn nhất. Ngừng ải chào hỏi xã giao, Dao Dao kéo cô ra chơi xúc xắc uống bia. Cô đùa vài ải thảm bại cả yêu cầu uống ly bia mang đến qua chuyện rồi không nghịch nữa. Cô ngồi ra một bên nhâm nhi món lạc rang. Dao Dao thò cổ qua nói vô cùng túng thiếu hiểm: “Cậu đoán xem nhiều người đang ở phòng cạnh bên nào?”.

da Hảo đáp vài cái thương hiệu cho dứt nhưng lại chẳng trúng tên nào. Dao hỉ hả lắc đầu. Cô càng hỏi dồn Dao càng bề ngoài vẻ. Dao kiếm hai mẫu cốc chưa rót rượu vào rồi kéo cô đi qua chào hỏi.

ai ngờ vừa mang đến cửa phòng kề bên cô nghe thấy một giọng nam cao khàn khàn đã hát bài bác “Tỉnh giấc mộng” của Na Anh. Giống hệt, đến cả khúc luyến khàn khàn cũng vậy. Da Hảo giật phun gia đình, cố gắng lấy tay Dao chẳng khác gì bị điện cướp chặn không cho gõ cửa ngõ, cô nói khiên cưỡng: “Ối đau bụng quá, tớ ra toa lét một lát nhé!”.

Nói chấm dứt chạy trở thành luôn khiến đến Dao đứng ngẩn ngơ không biết câu hỏi gì xảy ra. Cô chui tọt xuống quán cà phê ở tầng hai chọn một chỗ tranh tối tranh sáng ngồi xuống nhâm nhi cốc cà phê Cappuccino. Mùi hương ngọt ngào của coffe nhanh chóng phát huy nhân tài, bầu khâu khí chan chứa bạn dạng nhạc “Summer time” của Janis Joplin. Cô ngồi ngả thành viên bên trên chiếc ghế sô fa mềm mại, kìm chế sự tuyệt vọng và chán nản bởi sự giải trí thư dãn của khung người.

Cô nghĩ, dù bao nhiêu năm trôi qua vẫn cầm cả thôi, có một số chuyện chưa vượt qua được. Cuộc sống như thế ngẫm lại cũng sẽ bị đau ai oán có tác dụng sao.

chưa uống hết ly cafe, Dao sẽ gọi điện thoại giục liên hồi. Trách cứ cô thoát thân lúc lâm round làm cho cho người ta cần đi một mọi người, bị chuốc uống bao nhiêu là rượu.

gia Hảo thấy yên tâm phần nào, cô cười cợt nói: “Cậu uống rượu nhiều năm kinh nghiệm cầm cơ mà! Ai chuốc cậu say được hả?”

“Mặc kệ, cậu quay lại Cấp Tốc lên”.

Trở lại phòng VIP, cô ngẩn tò tè khi thấy Quan Thiếu Hàng sẽ ngồi cạnh Dao Dao.

Dao Dao nhận thấy cô mừng rỡ hét toáng lên: “Gia Hảo, lại đây nào, đàn tớ vẫn đùa xúc xắc mang anh Hàng. Chơi nhé, hai đánh một kiểu gì cũng thắng”.

Quan Thiếu Hàng nghe tiếng ngẩng đầu lên chú ý về bên cô. Anh mỉm cười chẳng ra mỉm cười, chắc chắn rằng nốc lắm rượu vào rồi, chú ý kìa mắt sâu thăm thẳm hơn cả ngày thường.

da Hảo mau chóng ngồi xuống, cô gắng luôn ly bia đặt trước bên Dao uống một hơi hết cạn. “Mọi gamer đi, lose tớ đã uống ráng cậu”.

Dao tròn ánh mắt cô cấp thiết thốt ra lời.

“Sao hả?” Hảo chẳng hiểu gì cả.

Dao lén nhìn Thiếu Hàng rồi quay lại ra hiệu đến cô đừng hỏi nữa. Bầu không gian thật lạ, Thiếu Hàng coi như chưa bao gồm chuyện gì xảy ra, xin phép đi toa lét. Bóng Thiếu Hàng vừa đi tắt thở, Dao cấu Hảo một mẫu rõ đau. Cô đau quá vặc lại: “Rốt cuộc là gồm vấn đề gì hả?”

“Cậu vừa uống cốc của anh ấy!”

gia Hảo ngẩn bạn ra rồi cười cợt ngại ngùng: “Anh ta chẳng chú ý đâu mà… Tớ bao gồm bệnh lý gì đâu…”

Dao chưa nghĩ do vậy, thuở đầu chất vấn Quan Thiếu Hàng, cô sẽ bỏ mọi thời gian tìm tòi, thu thập cụm bốn liệu can hệ mang đến anh. Cô cam kết Thiếu Hàng là tổ ấm ưa sạch đã đến đáng sợ, đoán là anh ấy không có thể chấp nhận được hành vi này. Dẫu vậy anh là gia đình bạn gồm học, nên new tậu cớ đi ra, không làm cho mất bên da Hảo.

>> xem thêm chuyên mục Truyện ngôn tình tổng tài

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *