Đánh Giá truyện Cuốn Nhật Ký Của Anh Bộ Đội

Cuốn nhật ký của anh bộ đội là thể loại truyện đam mỹ có chút ngược, mời Anh chị theo dõi truyện ngay dưới đây nhé!

trình làng truyện đam mỹ cuốn nhật ký của anh bộ đội

Tác giả: KobiPuculu
Thể loại: truyện đam mỹ ngược

Trích đoạn truyện cuốn nhật ký của anh bộ đội

“ thế giới này thật tròn! Anh đã kiếm được em rồi & anh sẽ không để mất em thêm nữa đâu!… “

Mưa!

Mấy bây giờ cứ mưa hoài, lúc thì lâm râm, lúc thì trắng xóa cả bầu trời, lúc thì trời còn lất phất vài ánh nắng mà cũng mưa nữa …

Thích lắm, nó thích ngắm mưa mọi lúc – mọi nơi – mọi ĐK, đâu đó trong cơn mưa làm nó nhớ tới cái gì đó mà bản thân nó cũng chưa biết nữa! Nhưng mà nó vẫn cứ nhìn, cứ tìm kiếm, biết đâu trong thoáng qua nó sẽ tìm kiếm được một mảnh ký ức nào ngôn tình đó len lỏi trong từng hạt mưa kia … Haizzz, nó hoàn toàn có thể ngắm mưa cả ngày mà chưa chắc chắn chán, nhưng mà càng nhìn càng ảm đạm sao đó!

Nhưng rồi cũng đều có người giúp nó thoát khỏi nỗi bi lụy đó:

– Triều! Chút tạnh mưa mày đi xuống đại đội 5 và đại đội thám thính coi rồi tổng hợp mấy cái đèn, quạt bị hư nha. Dưới đó chủ kiến cả tuần mà chưa thấy ai xuống sửa chữa thay thế kìa!

– Dạ! Em biết rồi anh Lâm ơi!

Tính ra thì quá trình hiện tại của nó không có gì là cực nhọc hết. Nó không có lăn lộn học phương án ngoài thao trường nắng cháy, nó không có bị bắt đi đào ao đào công sự, hay nói theo một cách khác nó Chưa hẳn làm cái gì mà đổ mồ hôi hết! Vì nó là cán bộ mà. Hehe, dễ chơi chỉ là lính mà đc đề bạt lên làm thôi, nói dễ chơi hơn nữa là kiêm chức đó.

Hết mưa rồi, nó mặc bộ quân phục k03 vào rồi đi làm việc việc! Nó nhìn nó trong gương một cách thích thú, bên phải là bạn dạng tên: Đoàn Thoại Đông Triều, bên trái là phiên bản ghi chức vụ, đơn vị: Trợ lý Quân Nhu/ban Hậu cần. Thoải mái và tự nhiên nó thấy nó mặc đồ bộ đội cũng đẹp chứ bộ, hồi ở nhà nó nhỏ lắm, cao 1m77 mà có 58kg à! Hix hix, nghĩ lại hồi đó nó thấy ghê thiệt, mà từ lúc nhập ngũ nó khác lắm, chắc ba tháng tân binh với khóa học nghiệt ngã đã làm nó ăn nhiều hơn, ngủ đúng giờ hơn nên giờ nó mập ra, da thịt săn chắc thêm, nhìn khác biệt hồi trước luôn! Đẹp hơn nhiều!!!

Nó mang giầy rồi ra khỏi phòng làm việc, ngó vô nhà để xe thấy chiếc xe đạp, nó vội dẫn ra chạy liền không mắc công có ông sĩ quan nào thấy thì chết, ở đây được đi xe đạp là sướng nhất luôn đó, cái doanh trại quân đội rộng lắm, đi bộ chắc chết dọc đường luôn luôn quá!

Xem thêm Truyện sắc

Nó cứ đạp xe đi theo nhắm đến hai đơn vị cần kiểm tra.

Ý! Mấy đơn vị Bộ binh bữa nay không tồn tại ra thao trường mà cho bộ đội tập đội ngũ kìa, nhìn tụi nó đi mà nó bận rộn cười quá, một đứa đi xấu là nhìn nguyên hàng bê bết y tương đồng, giơ chân & dậm chân không đều gì hết, chân đã đi không đều mà tay còn đánh sai nhịp, đánh trễ nhịp and đánh sai tay nữa! Vậy mà mỗi sang thứ 2 chào cờ đơn vị nào cũng đi đẹp hết, chắc sĩ quan với lính tinh thần được sự quan trọng của việc chào cờ tuần nên nỗ lực thôi, chứ sơ sẩy đi xấu một chút là nguyên cái khối đội ngũ đó đội quần luôn chứ đừng nói tới đi đội ngũ!

Đang đạp xe thì thoải mái và tự nhiên nó nãy ra một ý, nó quay đầu lại and tiến lại gần một ông sĩ quan:

– Anh cho em hỏi anh chỗ nào vậy?

– Ờ … Anh là trung đội trưởng ở đại đội 6, có gì không em?

– À phiền anh khi nào về qua nói với cán bộ đại đội 5 là tổng hợp hết xem vật chất của cả Đại đội coi cái nào hư gửi báo cáo lên Ban Hậu Cần dùm em nha. Sẵn đơn vị anh cũng coi rồi làm vậy luôn luôn đi để em cho lính xuống sửa!

– Rồi, mà giải quyết và xử lý có nhanh không em, anh thấy bên đó cũng chủ ý lâu rồi mà chưa có sửa gì hết.

Nó cười lém lỉnh, biết ngay ai chạm chán lính ở Hậu cần cũng nói vậy:

– Dạ tại vì danh sách tổng hợp gần đầy đủ nên bách hơp em không tồn tại gửi qua cho Ban Kỹ Thuật đc. Phải không thiếu thốn rồi gửi một lần qua bên đó luôn rồi bên đó mới cho lính xuống.

– À, anh biết rồi! Cám ơn em.

– Dạ, chào anh!

Nếu xét theo nghĩa vụ và quyền lợi & chức vụ thì nó to hơn ông đó, nhưng nó không thích như vậy, nó thích xưng hô theo tuổi hơn, vô đây không có tính tuổi thật mà tính tuổi lính không à, ai nhập ngũ trước thì xưng anh, còn vô sau thì kêu em! …

chấm dứt, vậy là rãnh rồi, khỏi xuống tít bên dưới kia nữa, khỏe quá. Bây chừ đạp xe đi một vòng coi cảnh vật xung quanh lúc mới mưa hoàn thành như thế nào rồi vòng qua đại đội trinh thám luôn.

tự nhiên và thoải mái nó nhớ tới ba tháng tân binh bỡ ngỡ của chính nó quá! Có biết cái gì với gì đâu, với lại lần đầu sống trong môi trường tập thể, nó nhát lắm, nên lại càng thu mình hơn, chẳng giao tiếp với ai, dù nó cũng ngang bướng không hề kém. Nhưng mà ngày 1 rồi ngày hai, đặc điểm của cái quân đội cũng tạo điều kiện cho nó giao tiếp nhiều hơn với bao quanh. Tính ra sống như thế cũng vui thiệt, đứa nào thì cũng có tâm trạng nhớ nhà giống hệt hết, đứa này an ủi đứa kia, chỉ có một chút rắc rối phát sinh từ nó khi gần xong xuôi khoá!!!

Nhưng rồi cũng xong khóa đào tạo và huấn luyện, cả phòng nó ở phân tán hết, chỉ khi xuất ngũ mới có cơ hội gặp lại nhau thôi. Tổng thể tân binh nhập ngũ đợt này là gần 600 người, hết tân binh là những đơn vị giữ lính bắt đầu biên chế đi đơn vị mới, phân nửa số đó được chuyển về Bộ chỉ huy Quân Sự Thành phố (CMT8, trong CLB Lan Anh), một ít thì chuyển về D31 (Tiểu đoàn kiểm soát điều hành quân sự, đường Lý Tự Trọng), còn lại thì biên chế về Bộ binh và cách binh chủng như: Công Binh, trinh thám, Phòng Không, Hỏa lực, Vệ Binh, Vận tải, Bếp v.v… Nó được biên chế về binh chủng thông báo liên lạc.

thoải mái và tự nhiên nhớ tới cái tên “Đại đội Thông tin“ làm nó rùng mình, sống có ba tuần mà nó chịu không nỗi, áp lực khủng khiếp hơn hồi tân binh nữa! Không phải vì đặc thù của thông tin là dùng đầu óc nhiều hơn thế tay chân, mà là vì cách sống của các đứa trong này, thằng nào cũng muốn ngang hàng với cán bộ, cãi lời, chống lệnh son sỏn.

dễ dàng nắm bắt thôi vì chiếm 2/3 lính thông tin toàn là con ông cháu phụ thân được gửi vào, đứa là cháu của Trung tướng Thiếu tướng gì đó ở Quân Khu 7, đứa thì là con ông lớn gì đó được gửi vào.

Đọc thêm truyện đam mỹ cao h

Triều thì không ai cũng không có gì, nó biết nó sẽ chìm nghỉm trong đây thôi … cho tới một ngày nó chịu không nỗi nữa, nó phải làm các lao động từng ngày tất tần tật từ trên đầu đến cuối: nhổ cỏ, chắn cỏ, tưới cỏ, quét nhà lau nhà, chỉnh dây phơi đồ, lau súng, dọn dẹp vệ sinh rác quanh khoanh vùng. V.v… toàn bộ chỉ làm có một mình!

cho tới một hôm, Triều chợt hãy nhớ là nó có nghe bên trên Ban Tham Mưu, có phòng Quân lực, người làm của phòng đó rất có thể ra quyết định được ai biên chế về đơn vị nào, các đứa có mối quan hệ trong đây mà muốn về chỗ nào đỡ cực hơn thì toàn nhờ người nhà lên đó xin không …! Nó đắng đo lắm, rồi cũng táo tợn lên thử, khổ quá tuyệt vời rồi, sống như thế hoài chắc nó đào ngũ luôn quá.

trên Ban Tham Mưu đông thiệt, toàn những ông ăn to nói lớn, mặt mày người nào cũng đăm đăm giận dữ hết … Triều không hề ngang nhiên đi vào, chính vì những phòng ban trong trung đoàn này đều cấm lính thường đi lên, chỉ trừ tình huống đc gọi hoặc có nhiệm vụ thôi! Phòng 1, 2 rồi 3! A, phòng Quân Lực đây rồi, chỉ có một người ngồi của nhà. Hay quá! Càng dễ thủ thỉ, nó xuất hiện bước vào. Anh sĩ quan trẻ nhìn nó, giọng không thân thiện lắm:

– Báo quân số hả? Đơn vị nào đây?

Triều trả lời lí nhí:

– Dạ … Em muốn xin anh cho em chuyển đơn vị!

Hắn ta cười nhếch mép:

– Lính mới hả nhóc, có biết phép tắc và nội quy trong trung đoàn không vậy? Chỗ nào mà đi vào chỗ này đòi chuyển biên chế ngon quá vậy?

Triều đã sẵn sàng trước, nó nói không do dự:

– Tiền xuất ngũ của em là 10 triệu, em sẽ đưa anh 3 triệu khi em xuất ngũ, em rất có thể viết giấy cam kết cho anh!

Hahaha – Hắn cười lớn – Nếu lúc đó em không đặt ra, anh thưa kiện thì không hẳn anh bị tội ăn hối lộ à? Thông minh lắm, nhưng đừng nghĩ tới việc gài người khác như thế chứ! Thôi về đi nhóc, chịu âu sầu có 18 tháng là được về nhà rồi! Còn đứng đây nữa anh kêu Vệ binh lên bắt à.

Nó ngồi im, mặt bi quan thiu, thoáng qua trong suy nghĩ nó sẽ tính ăn vạ ở đây.

Anh sĩ quan trẻ cười khoái chí nhìn nó. Cái thằng này ngộ lắm, nó có điểm nào đấy lôi cuốn người nhìn. Ngay lần đầu nhìn nó, anh đã có cảm tình với nó rồi. Thấy nó không muốn về, anh cười mỉm & xem xét một chút rồi anh nói:

– sự thật các đơn vị đã nhận được đủ lính rồi, anh có đưa em vào cũng không còn giường đâu cho em nằm nữa, em hiểu không? – Thấy thoáng trên bề mặt nó có vẻ thuyệt vọng, anh nói tiếp cho nó … thất vọng hẳn một cục luôn! – Với lại một điều quan trọng nữa, là đã qua đợt biên chế rồi, không còn chuyển đơn vị được nữa, hiểu không nhóc?

Triều tưởng tượng được là nó đang ôm nguyên cái sao quả tạ vào lòng. Đến khi nó nhận biết chẳng còn con đường nào trước mắt nữa, nó mới âm thầm đứng dậy. And cũng đúng lúc đó, anh sĩ quan mới hỏi nó một câu bâng quơ:

– Có khi nào em làm mất đi một cơ hội của người khác dành cho bản thân không?

Triều thoáng giựt mình, một nỗi buồn trong quá khứ đi kèm cái giựt mình đó. Triều băn khoăn rồi trả lời:

– Dạ rồi anh!

– Thế bây giờ nếu anh làm cho em một thời cơ, em có giữ nó không? Hay em lại làm mất nó đi?

Nó ngập ngừng:

– Em không hiểu biết nhiều lắm câu hỏi và ngụ ý của anh! Nhưng điều em thực sự muốn nói là, em không còn bản lĩnh để sống trong cái môi trường thiên nhiên đầy áp lực kia nữa, em chỉ xin anh cho em đi nơi nào khác, bất cứ ở đâu cũng khá được, miễn là được rời khỏi chỗ đó thôi!
Chúc bạn đọc truyện đam mỹ cuốn nhật ký của anh bộ đội vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *