Chương 2: nguyên văn truyện tiên hiệp Nguyên Tôn tác giả Thiên Tằm Thổ Đậu

Nguyên Tôn – Thiên Tằm Thổ Đậu
Chương 2: Nguyên văn
Bên trong nội điện đã nhiều loại yên tĩnh, không khí bị đè nén đến mức làm cho người ta không thở nổi.

Chu Nguyên nhìn về phía Chu Kình đang ngồi bên cạnh, nửa bên mặt uy nghiêm của hắn lúc này lại lộ ra vẻ vô lực lẫn sa sút, rõ ràng, chuyện năm đó xảy ra với mình đã phân thành đả kích cực kì phệ đối với hắn.

đại trượng phu ruột của bản thân bị đối phương cướp rước khí vận, phá đi căn cốt ở ngay trước mặt mình, còn bạn dạng thân thì lại bất lực, có thể mường tượng, đây là nỗi sỉ nhục của bất kỳ vị phụ vương nào trên đời này.

Chu Nguyên cắn chặt môi, hắn biết rõ tính tình của Chu Kình, cảm thấy khi đó nếu như không phải do để bảo toàn tính mạng của vô số con dân Đại Chu, thì e rằng hắn thật sự sẽ chọn cách ngọc thạch câu phần cùng Vũ vương.

– Hóa ra đây chính là phàm nhân tu tiên lý do bởi vì sao bát mạch của con mãi không hiện ra, khó có thể tu luyện, âm mưu của Vũ vương này thật đúng là tàn nhẫn.

Chu Nguyên nhìn về phía đoàn đỏ sậm đang khẽ cựa quậy trong lòng bàn tay của bản thân, trong mắt ánh lên vẻ phẫn nộ.

Vũ vương này, chiếm rước khí vận của hắn, hủy đi thánh long của hắn. Thế nhưng còn chưa chịu thôi, cư nhiên còn muốn nhổ cỏ tận nơi bắt đầu, khiến hắn bị trúng oán thù long độc, ép hắn vào đoạn đường chết.

Hơn nữa, điều khiến cho Chu Nguyên tức giận nhất chính là mẫu hậu của hắn cũng do chuyện này nhưng đại thương nguyên khí, chỉ còn sống được không đến mười năm.

Chu Nguyên hít sâu một hơi, lừ đừ áp chế cơn thịnh nộ trong lòng xuống, nhìn về phía Tần Ngọc mặt mày tái nhợt đã nằm mê man ở bên cạnh, lòng đau như đao cắt, hỏi:

– thân phụ, vậy mẫu hậu phải làm sao bây giờ? Thọ mệnh của người…

Chu Kình im re hồi lâu mới lờ đờ nói:

– Trong thiên địa này có loại thiên tài địa bảo có thể gia tăng thọ mệnh, nếu như có thể tìm được phàm nhân tu tiên 2 thì có thể kéo dài tuổi thọ của mẫu hậu con, thế nhưng…

Nói tới đây, Chu Kình lại cười khổ nói:

– Loại bản lĩnh địa bảo thế này cực kì hiếm có, ta đã dốc hết nhân lực của Đại Chu ta để tìm kiếm, mà vẫn không có thu hoạch gì.

– Đại Chu chúng ta đã không được như năm đó, hôm nay chỉ có thể rút về một góc, chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình nhưng mà thôi.

Chu Nguyên siết chặt bàn tay, lúc này, hắn rốt cục cũng hiểu được điểm hay của có được sức mạnh, nếu như hắn có thể nỗ lực đạt được lực lượng mạnh thì cho dù có rơi vào hay cảnh hiểm nguy thế nào đi nữa, hắn cũng có thể đi tìm, tìm kiếm loại kĩ năng địa bảo có thể kéo dài thọ mệnh.

chỉ cần trong cơ thể vẫn không hiện ra bát mạch, làm cho hắn ngay cả kỹ năng tự bảo vệ bạn dạng thân cũng không có.

Chu Nguyên cắn răng, trầm giọng nói:

– phụ vương, ta thật sự không thể trở thành nguyên sư sao?

Mẫu hậu của hắn vì hắn nhưng hao tổn tinh huyết, tự giảm thọ mệnh, hắn thân là con của người, sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Hơn nữa… toàn thể những gì Vũ gia đã trải với hắn và Đại Chu bầy đàn họ, nếu như vẫn chưa biết thì thôi, nhưng mà hôm nay đã biết rồi, món nợ này, sao có thể dễ dàng bỏ mất như thế.

mà toàn bộ đấu la đại lục những chuyện này đều phải thành lập phối hợp Thương hiệu sửa chữa hắn có đủ thực lực đi đã.

nhưng trong thiên địa này, những người nắm giữ lực lượng mạnh nhất tất nhiêntuy nhiên chính là nguyên sư!

Nghe thấy Chu Nguyên nói vậy, Chu Kình khẽ nhíu mày, giống đang cân nhắc điều gì, hồi lâu sau, hắn mới thấp giọng hỏi:

– Con thật sự không muốn từ bỏ sao?

Chu Nguyên khẽ lắc đầu, những đau buồn bao năm nay, tuy làm cho hắn chịu đủ mọi loại tra tấn, nhưng lại khiến cho hắn có được sự thành thục và kiên định vượt xa độ tuổi này.

Hắn biết rõ, ngay vào lúc Vũ gia làm phản, cướp rước khí vận của hắn thì giữa nhì bên đã rơi vào tình trạng đến chết mới thôi.

Hôm nay Đại Chu bọn họ có thể giữ được hơi tàn tổng cộng là bởi vì lời thề Vũ vương đã lập khi đó, thử nghĩ xem, một khi thời hạn trăm năm đã tới, Vũ vương nhất định sẽ là người trước tiên huyết tẩy Đại Chu bọn họ để cắt đứt hậu hoạn.

vậy nên 12 nữ thần muốn biến thành kết quả này, bạn dạng thân hắn nhất định phải có đủ lực lượng mới được.

Chu Kình cũng có chút vui lòng vì sự kiên trì của Chu Nguyên, sau khi lặng ngắt hồi lâu, hắn mới vỗ mạnh lên vai của Chu Nguyên, nói:

– hay lắm! Không bởi những lời bên ngoài mà từ bỏ, không hổ là nam nhi của Chu Kình ta! Nếu như con đã có mong ước này, phụ thân nhất định sẽ dốc sức giúp con!

– phụ vương có cách?

Nghe thấy Chu Kình nói vậy, hai mắt của Chu Nguyên lập tức sáng ngời, vui tươi hỏi lại.

Chu Kình khẽ gật đầu, sau đó lại cười khổ một tiếng rồi nói:

– Con cũng đừng vui mừng quá vội, bởi ngay cả ta cũng không thể chứng thực là cách này sau cuối có hiệu quả xuất xắc không.

– Đấy là cách gì?

Chu Nguyên vội vã hỏi dồn, bộ dạng thế này rốt cục cũng kiểu như với sức sống mà một thiếu niên nên có.

– Ba ngày sau chính là ngày tế tổ, lần này, con theo ta cùng nhau đi tế tổ.

Chu Kình không nói rõ ràng, chỉ cười trừ, bỗng lặng ngắt một mới nói tiếp:

– Bất quá ta cũng có một điều kiện.

– Điều kiện gì?

Chu Nguyên sững sờ, ngờ vực hỏi lại.

Chu Kình nghiêm mặt nói:

– Mặc kệ tới lúc đó con có thể khai mạch được tốt không, con cũng không thể từ bỏ việc học tập nguyên văn chi đạo, con phải biết rõ, nếu như bát mạch của con vẫn không thể mở được, vậy thì tu hành nguyên văn chính là lối ra rút cục của con, nhưng tu luyện nguyên văn tới mức cao quý nhất, cũng có chờ đợi có thể áp chế được ân oán long độc trong cơ thể con.

Trong thiên địa này, nguyên sư là nhiều nhất, nhưng mà cũng không phải duy nhất, mà khai mở biết bao nhiêu lối rẽ riêng trên con đường này, cũng như nguyên văn chi lộ này cũng cực kỳ tinh thâm.

Trong gần đúng thời gian bát mạch không xuất hiện này, Chu Nguyên cũng làm theo sự sắp xếp của Chu Kình, tu tập nguyên văn nhất đạo này, dù sao thì biết nhiều thứ cũng không thiệt thòi, thật ra quá nhiều nguyên sư cũng học sơ qua một ít nguyên văn.

Chu Nguyên ngạo thế cửu trọng thiên nghe thấy vậy thì khẽ gật đầu, thật ra hắn cũng nắm chắc thâm ý trong lời nói của Chu Kình, đó chính là khiếp sợ nếu như bát mạch của hắn vẫn không hình thành, bởi không cách nào biến thành nguyên sư nhưng nản lòng cam chịu, buông tay từ bỏ con đường chung cuộc.

Chu Kình khẽ gật đầu, trên mặt cũng lộ ra nụ cười sung sướng.

– Con cứ nghỉ ngơi một lúc trước đi, ngày mai vẫn đi tới Đại Chu Phủ học, ba ngày sau, ta sẽ đưa con theo tế tổ.

– Được!

Trong giọng nói của thiếu niên tràn ngập sự mong chờ.

Chu Kình mỉm cười sờ lên đầu Chu Nguyên, sau đó ôm mang Tần Ngọc đã hôn mê, dẫn theo Tần Sư đứng bên cạnh đi ra khỏi nội điện.

Chu Nguyên nhìn về phía bóng lưng của Chu Kình, bóng lưng ngày thường lúc nào cũng uy nghiêm kia, lúc này lại lộ ra vẻ bất lực lẫn già cỗi khiến lòng người nhói đau, hắn biết rõ phụ vương ngày ấy hẳn cũng rước theo hùng tâm tráng chí, mà lại bị hiện thực ác nghiệt từng chút mài mòn không còn sót lại gì.

mà kẻ gây ra toàn thể những chuyện này, chính là Vũ vương.

Chu Nguyên mím chặt môi, trên gương mặt có vẻ văn nhược non nớt cũng xuất hiện vẻ ghẻ lạnh.

– Vũ gia, Vũ vương… những món nợ này, sau này ta sẽ đòi lại từng chút một!

Ngày hôm sau.

Ánh ban mai chiếu rọi khắp chốn, Chu Nguyên được một đội hộ vệ đại diện đi ra khỏi hoàng cung, đi thẳng về khu tây bắc Đại Chu thành, tọa lạc ở nơi đó chính là Đại Chu Phủ.

Cái đọc là Đại Chu Phủ đó chính là bởi Chu Kình tự mình hạ lệnh lập nên vào mấy năm trước, đồng thời cũng triệu tập cao thủ trong quân đến làm đạo sư, mà những sinh viên nhưng Đại Chu Phủ tiếp thụ cũng không phân biệt địa vị cao tuyệt thấp, cho dù là dân gian đi nữa, chỉ cần có thiên phú thì vẫn có thể được cho phép tiến vào Đại Chu Phủ tu hành.

Mấy năm gần đây, Đại Chu Phủ đã bồi dưỡng được không ít kĩ năng cho Đại Chu, cho nên địa vị của nó cũng càng ngày càng lên cao ở trong Đại Chu vương triều, thì là dù là điện hạ như Chu Nguyên cũng đến nơi này học tập.

Ở cửa mập của Đại Chu Phủ, phòng vệ vô cùng sâm nghiêm, những hộ vệ thân mặc giáp trụ xác minh kỹ lưỡng thân phận bài của những người ra vào nơi đây, bất quá phần trình tự này Chu Nguyên tự nhiên được miễn, ở bên trong Đại Chu thành này, sợ là không ai nhưng mà không biết vị điên hạ là hắn.

– Bái kiến điện hạ!

do đó khi Chu Nguyên đi đến chỗ cửa phệ thì những thủ vệ kia đều cung kính quay sang cúi người hành lễ với hắn.

– Điện hạ.

Nơi này chi tiết không ít học viên của Đại Chu Phủ ra vào, lúc này đều mỉm cười nhìn về phía Chu Nguyên, trên mặt có vài phần tôn kính.

Chu Nguyên cũng mỉm cười ôm quyền đáp lễ, hắn biết rõ, những học viên này phần nhiều đều có thân phận dân dã, do đó tập thể họ đều tôn kính hắn, hơn nữa nhờ có thân phụ của hắn lập nên Đại Chu Phủ, khiến cho những dân dã như bạn hữu họ cũng có cơ hội được đề cao địa vị, biến đổi số mệnh.

Đại Chu Phủ, tây uyển.

Bên trong một giáo đường rộng rãi sáng ngời, bố trí từng dãy bàn sách chỉnh tề ngăn nắp, trước bàn sách, rất nhiều thiếu niên phụ nữ đều ngoan ngoãn ngồi im, không khí cực kì an tĩnh.

Ở bàn sách hàng đâu, Chu Nguyên cũng im re ngồi ở đó, ở trên bàn của hắn có đặt một ngọc bạn dạng suôn sẻ bóng, bên cạnh còn đặt một cây bút dài có màu đỏ sậm.

Cây bút này toàn thân như được tạo thành từ hồng ngọc, lông tơ ở phần đầu bút được chế tạo từ phần lông dẻo quẹo nhất của viêm thử, vừa mỏng lại lóe lên từng tia sáng, chính là một cây bút nguyên văn.

Nếu như nói việc quan trọng nhất trong vẽ nguyên văn là cái gì thì cục bộ mọi người sẽ nói ra ba chữ, bút nguyên văn.

tổng cộng nguyên văn đều cần có bút nguyên văn làm môi giới, thế hệ có thể vẽ ra những đường nguyên văn huyền diệu thâm ảo, từ đó dẫn động nguyên khí trong thiên địa, phát huy ra được uy năng cực bự.

Vậy vậy nên, không cần nói cũng biết tầm trọng yếu của bút nguyên văn béo đến cỡ nào, nếu như không có bút linh văn thì dù tạo nghệ của ngươi ở nguyên văn nhất đạo có cao đến đâu đi chăng nữa thì e rằng uy lực của nguyên văn bởi vì ngươi khắc họa ra cũng sẽ bị giảm sút quá nhiều.

Tay Chu Nguyên cầm cây bút nguyên văn màu đỏ này, ánh mắt cũng nhìn về phía trước, nơi đó là một vị giảng sư trung niên đang cần dùng giọng điệu bình tĩnh giảng bài.

– Cái đọc là nguyên văn, mang thần hồn làm vật dẫn, hội tụ ở ngòi bút, phác họa nguyên văn, một bút vẽ ra đều phải sử dụng thần hồn làm mực, vậy nên nguyên văn được khắc họa ra thế hệ có thể dẫn động nguyên khí thiên địa.

– Các ngươi phải nhớ kỹ, lúc vẽ nguyên văn, cần phải tĩnh tâm, không được có một chút tạp niệm nào, cầm bút nguyên văn trong tay, biến nó thành một bộ phận trên người, như thế thế hệ có thể khiến cho thần hồn tụ lại nơi ngòi bút, làm cho bút theo tâm nhưng mà động, liền mạch lưu loát.

– ….

– Tiếp theo tiếp tục luyện tập ba đạo nguyên văn mà tháng trước ta đã dạy cho các ngươi, ta hy vọng hôm nay có người có thể thành công chấm dứt một đạo trong số đó.

Sau khi giảng sư giảng bài dứt thì lại mở miệng nói.

nhưng hắn vừa nói chấm dứt thì bên trong thư uyển lập tức vang lên một trận tiếng kêu rên, quá nhiều thiếu niên phụ nữ đều mặt nhăn mày nhó, chỉ do luyện tập nguyên này nhìn qua thì tưởng như tiện lợi lắm, mà sau mỗi lần luyện tập đều làm cho thần hồn của người đó bị hao tổn, xuất hiện cảm giác mệt mỏi.

– Hừ, kêu than rên rỉ cái gì, ba đạo nguyên văn man ngưu văn, khinh thân văn và thiết phu văn nhưng ta dạy cho các ngươi cũng chỉ thuộc hàng nhập môn nhưng mà thôi.

Nghe thấy những học viên kia than thở, vị giảng sư trung niên kia cũng tức giận nghiêm giọng mắng mỏ, trong giọng nói chỉ toàn vẻ tiếc rèn sắt không thành thép.

quá nhiều thiếu niên thanh nữ nhìn thấy giảng sư tức giận thì đều rụt cổ lại, không dám ho he gì nữa, sau đó đều cầm mang bút nguyên văn của mình, khởi đầu phác họa lên trên ngọc bạn dạng ở trước mặt.

Chu Nguyên cũng mỉm cười, tay cầm bút nguyên văn, ngưng thần định tâm, tiếng ầm ỹ bình thường quanh lập tức bị cách ly tinh khiết, trong lòng an tĩnh như một mặt biển sâu, hắn đặt lên trên ngọc bạn dạng trơn tuột bóng kia, trong mi lộ ra quang đem, ngay sau đó, ở trên đầu bn cũng có hồng quang leo loét lóe lên.

Chu Nguyên hạ bút, đầu bút chậm trễ xẹt qua trên ngọc bản kia, để lại từng đạo nguyên ngân phức tạp, những vết ngấn tựa như sừng linh dương, phát ra một loại ý vị lạ kỳ, nhưng mà khi chúng nó hợp lại cùng một chỗ thì lại như là rước theo một loại lực lượng thần kỳ nào đó.

Mỗi một đạo nguyên văn đều bởi vô số nguyên ngân hợp lại nhưng mà thành, thông thường nhưng nói thì nguyên văn có càng nhiều nguyên ngân thì phẩm và uy lực của nó lại càng mạnh hơn.

mà thứ Chu Nguyên đang vẽ hiện giờ chính là thiết phu văn trong số ba đạo nguyên văn kia, đây chỉ cần nguyên văn cấp nhập môn, có được chừng hơn trăm đạo nguyên ngân, bất quá, muốn khắc họa được vừa đủ hơn trăm đạo nguyên ngân tinh xảo kia ra thì hiển nhiên cần phải luyện tập quá nhiều lần.

Ngòi bút của Chu Nguyên như thể nước chảy, lặng lẽ lướt nhanh, không chứt cách trở, có một loại mỹ cảm tựa như hành vân lưu thủy.

Trong một năm này, do bát mạch trong cơ thể của hắn không hiện ra, do đó gần như nhiều loại thời gian hắn đều dùng để học tập nguyên văn, cho nên ở phương diện này, hắn cũng có vốn liếng hơn nhiều đối chiếu các học viên khác.

tất nhiêntuy nhiên, điều cần thiết nhất chính là hắn có thể cảm giác được rõ ràng, thần hồn của hắn có lẽ cũng vượt xa người thường, xem ra tuy rằng năm đó hắn bị cướp đoạt khí vận, gốc rễ thánh long bị hủy, nhưng thuận lợi chính là không đả thương luôn cả thần hồn của hắn, hẳn là lúc ấy hắn hãy còn quá gầy, thần hồn cũng chưa ngưng hiện, chính vậy thế hệ tránh được một kiếp.

Ngòi bút lướt nhanh, mấy phút sau phong lưu thánh vương nương theo bàn tay thon dài của Chu Nguyên khẽ kéo nghiêng xuống, trên ngọc bản trước mặt hắn đột lóe lên một vầng hào quang, chỉ thấy ở trên đó có một đạo nguyên văn khó hiểu mà tràn ngập ý hai lờ đờ thành hình.

– hay lắm, không tệ chút nào, văn tích tràn đầy, hạ bút có thần, đạo thiết phu văn này có thể xem như siêu phẩm cống phẩm xuất sắc.

nhưng ngay lúc Chu Nguyên xong xuôi thì có một tiếng cười tán thưởng vang lên bên cạnh hắn.

Chu Nguyên ngẩng đầu nhìn lại thì chỉ thấy không biết giảng sư đã đi tới bên cạnh mình từ khi nào, đang phấn kích nhìn nguyên văn trên ngọc phiên bản của hắn với vẻ thích thú đòi hỏi.

Những thiếu niên và thanh nữ khác trong giáo đường cũng đều ngẩng đầu lên nhìn về phía Chu Nguyên, trong mắt ánh mắt theo một chút kinh thán, bè đảng họ nơi này có người còn chưa hạ bút nữa, kết quả Chu Nguyên người ta đã chấm dứt rồi.

Tâm tình của giảng sư cũng tuyệt hơn hẳn, quay sang những học viên khác cảm thán:

– Nếu như hiệu suất học tập của các ngươi cũng có thể được như thế thì giỏi biết mấy.

Những thiếu niên thiếu phụ tinh thần biến khác nghe thấy thế thì đều cười khổ lắc đầu, Chu Nguyên điện hạ rõ ràng rất có thiên phú ở mặt này, sao có thể đòi hỏi nói chung mọi người đều được như hắn chứ?

Bất quá, trong số những tiếng cười này đột lại có một giọng cười lạ lùng vang lên.

– Ha ha, giảng sư nói thế là sai rồi, chúng ta chủ đạo đặt nhiều tâm bốn trên việc khai mạch cả rồi, đương nhiên không thể dốc toàn tâm toàn lực vùi đầu vào học tập nguyên văn như Chu Nguyên điện hạ được, bằng không thì chẳng phải là không biết nặng nhẹ hay sao?

Tiếng cười này có vẻ khá chói tai, nhất thời làm cho bên trong giáo đường trở nên im phăng phắc, quá nhiều người đều nhìn sang phía đó.

Chu Nguyên cũng nhướng mày, dõi mắt nhìn sang, sau đó liền nhìn thấy ở cách đó không xa có một thiếu niên mặc cẩm y đang tựa tiếu phi tiếu nhìn về phía hắn, vẻ mặt lười nhác quay quay bút nguyên văn trong tay.

Khóe miệng nhếch lên lấy theo chút cười nhạo.

Đọc truyện Nguyên tôn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *